Công chúa giả xưng đế – Chương 3

Đăng lúc 07:08 03/10/2024
2 · 0

← Trước Sau →

Theo dõi Truyện 1 trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

Tiền nhân có “Phú” từng nói: “Dáng hình thanh thoát, bay vọt như chim nhạn sợ hãi, uyển chuyển như rồng dạo chơi. Người người đều biết, Diệp Tri Phong thích trà nhất, hơn nữa loại trà thích uống nhất luôn là lục trà thượng hạng Thiên Sơn Tuyết Đỉnh.

Thiên Sơn Tuyết Đỉnh, danh như ý nghĩa. Sau khi hòa nước ấm, lá trà sẽ tụ lại trên mặt nước yên tĩnh, giống như một đụn tuyết trên đỉnh Thiên Sơn. Nhạt như gió mát, ngọt lành trong khoang miệng, êm dịu trong cổ họng, dư vị bất tận. Triệu Minh Ngọc lại được Diệp Tri Phong khen ngợi như vậy! Y bị mù từ khi nào thế?

Cũng chẳng trách lúc này Triệu Minh Ngọc lại vui vẻ như thế, ba năm nàng đánh rơi trang sức vì Diệp Tri Phong mà y lại chẳng nhận ra nàng, hôm nay thật là hiếm thấy, còn có thể khen nàng uyển chuyển như lục trà.

Ta có hơi tò mò, nàng làm sao quyến rũ được Diệp Tri Phong.

Chẳng lẽ là do nàng làm công chúa. Nhưng mà không phải chứ. Tổ phụ y là kẻ chống đối đầu tiên có tiếng trong triều ta, ai làm hoàng đế ông ấy chửi người đó. Dáng vẻ nói thẳng không kiêng kỵ, không sợ chết kia có thể thấy nhà này gia phong thanh liêm. Vả lại, khi ta còn nhỏ chúng ta thường chơi đùa với nhau, không cảm thấy y giống người nịnh hót, dựa dẫm người có quyền.

Dáng vẻ suy tư này của ta lại biến thành mất mát đến cực điểm ở trong mắt Triệu Minh Ngọc.

Tâm trạng nàng rất tốt, phất tay cho ta lui xuống.

Sau khi ta lui xuống, nàng lập tức tìm Tứ hoàng thúc xin chỉ, yêu cầu chuyển đến biệt viện ở kinh thành ở, còn mang theo cả ta.

Tứ hoàng thúc cũng cho phép sự việc náo loạn vô lý này.

Ta nghĩ, chắc hẳn hai ngày nay Tứ hoàng thúc đã gặp phải nhiều trắc trở trước mặt Ninh Quốc công. Ninh Quốc công, nguyên lão tam triều, đứng đầu quan văn, lão thần già hơn cả hoàng tổ phụ, nổi tiếng với nói thẳng không kiêng kỵ và đầu sắt. Cho dù Tứ hoàng thúc muốn chém ông ấy đi chăng nữa thì cũng không dám. Trừ khi hắn muốn bị chết chìm trong nước miếng của thần dân thiên hạ.

Vậy hắn chỉ có thể cầu hòa thôi, nhưng cầu hòa cũng chẳng dễ dàng đến thế.

Trừ khi giữa con gái hắn với cháu trai út Ninh Quốc công phát sinh chút gì đó.

Hắn thật đúng là một tay tính toán giỏi, đáng tiếc, tính toán giỏi nhưng tính sai rồi. Con người Ninh Quốc công trước giờ công tư phân minh, cho dù có quan hệ thông gia thì nên nói ông ấy vẫn sẽ nói.

Muốn lôi kéo ông ấy? Thì phải có thực lực. Chớ nói Tứ hoàng thúc, ngay cả hoàng tổ phụ khi còn trẻ cũng đã bị ông ấy dạy dỗ.

Sau đó, Triệu Minh Ngọc lệnh người hầu nhanh chóng thu dọn trong hai ngày, rồi gấp rút chuyển đến biệt viện.

Sau khi chuyển vào, ta mới biết chỗ này là biệt viện hoàng cung, đây là một trạch viện ban thưởng cho thần tử. Chẳng trách Triệu Minh Ngọc có thể để mình “chịu thiệt” như thế, có lẽ cũng do phía đối diện cách một con đường là phủ Ninh Quốc công.

Vừa hay như này đã thành toàn cho ta.

(Thành toàn: trọn vẹn, đạt được mục đích)

Ngay trong đêm chuyển vào biệt viện, ta đã chui qua lỗ chó để leo vào phủ cũ thái tử được ngăn cách bởi một bức tường.

Khi ta đến chính viện, mẫu phi mặc lụa trắng đang quỳ trước Phật niệm kinh.

Ta đứng phía sau gọi bà nhưng bà không có phản ứng, ta bèn nói: “Mẫu phi giận những năm này vẫn chưa đủ sao?”

Tiếng tràng hạt rơi xuống đất vang lên, cuối cùng bà cũng có phản ứng. Nhưng ta không nhìn thấy bà có biểu cảm gì, dù sao ta cũng đoán được chắc hẳn lúc này bà đang rất tức giận.

Ta bước lên trước hai bước, tiếp tục lên tiếng: “Mẫu phi thật sự tin rằng phụ vương thái tử bị con khắc chết sao?”

“Sau khi ngươi sinh ra được ba năm thì tình hình sức khỏe của điện hạ dần dần tuột dốc, chưa đến một năm sau, cuối cùng từ trần trong tiệc sinh thần của ngươi.” Mẫu phi nhặt tràng hạt lên để vào lòng, cắn chặt răng, run rẩy nói tiếp: “Nếu biết sớm như này thì ngay từ đầu ta đã nên bóp chết ngươi trong trứng nước rồi.”

Những lời nhẫn tâm như vậy không giống như người ngày ngày niệm Phật nói ra, càng không giống lời một mẫu thân nói với con gái ruột của mình.

Hoàng tổ phụ từng bảo ta đừng trách mẫu phi ta, ta thực sự không trách bà, bởi vì ta biết, bà là một người đáng thương.

Bà và phụ vương thái tử ta mới là thanh mai trúc mã chân chính, tình chàng ý thiếp, nhưng bà đã quá yêu phụ vương thái tử của ta đến mức đánh mất chính bản thân mình, song người đáng thương cũng có phần đáng trách.

Ta không quan tâm sự tàn nhẫn trong lời nói của bà mà nói tiếp: “Mẫu phi, đã qua bao nhiêu năm rồi mà người vẫn chưa tỉnh ngộ hay sao? Phụ vương thái tử rõ ràng là trúng độc mà chết.”

“Điều này là không thể!” Mẫu phi trừng mắt quay lại nhìn ta.

“Tại sao không thể được?” Ta hỏi.

“Tề vương thúc cũng đã chết rồi, mẫu phi chắc hẳn đã biết. Dấu hiệu trước khi chết của Tề vương thúc và của phụ vương thái tử năm đó giống y hệt nhau. Mẫu phi còn muốn lừa mình dối người bao lâu nữa?”

Bà sợ hãi quỳ ngồi trên đất, vẻ mặt không thể tin được.

Ta lắc đầu, phụ vương thái tử đã sủng ái bà quá mức, khiến bà giống như hoa đẹp trong lồng kính, phong ba bão táp gì cũng chưa từng trải qua. Năm đó, phủ thái tử rộng lớn như thế lại không có một vị trắc phi nào, ngay cả vị thiếp phòng duy nhất cũng là do hoàng tổ mẫu nhét vào vì phụ vương thái tử bao năm vẫn chưa có con.

Chắc hẳn cũng từ lúc đó, mẫu phi đã chán ghét ta. Bà ghét ta vì ta hại bà không được phụ vương thái tử độc sủng.

Bà ghét ta nhưng không dám ghét hoàng tổ mẫu. Đến cuối cùng, bất kể lý do gì bà đều đổ hết cảm giác chán ghét lên người ta. Bà vừa đáng thương vừa nực cười. Sao phủ thừa tướng lại dạy ra được một tiểu thư như bà nhỉ?

Hoặc có lẽ, cảm xúc chán ghét này cũng là một loại thức ăn tinh thần. Phu quân mà bà yêu nhất đã không còn, bà cần có một lý do khác để sống tiếp, lý do này chính là ghét ta.

Nếu như bà thật sự có khí khái thì khi đó đã đi theo phụ vương thái tử rồi. Nhưng không, bà cả ngày quỳ trước Phật, miệng tụng kinh đại từ đại bi, mà lại sống người không ra người, ma không ra ma.

(Khí khái: vẻ cứng cỏi cao thượng, không khuất phục ai)

Ta cuối cùng cũng nhìn rõ, bà ghét ta chẳng qua là tìm cho bản thân yếu đuối một lý do để sống mà thôi.

Ngữ khí của ta có chút mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc mẫu phi có thật sự yêu phụ vương thái tử không?”

Bà nửa nằm nửa ngồi trên đất, hai tay dùng sức nắm chặt tà váy ta khóc lớn.

Ta đỡ bà dậy, kiên nhẫn dỗ: “Phải báo thù cho phụ vương thái tử.”

Cuối cùng bà ngừng khóc, nhìn ta, trong mắt cuối cùng đã xuất hiện một tia sáng.

Có sự giúp đỡ của mẫu phi, ta dễ dàng liên lạc được với ngoại tổ phụ và cữu phụ (cậu) đang đóng quân ở lãnh thổ phía Bắc.

Ngày tháng trôi qua rất nhanh, trong nháy mắt chúng ta đã chuyển đến biệt viện được hơn nửa tháng.

Triệu Minh Ngọc ngày ngày tình cờ gặp Diệp Tri Phong, mà lần nào Diệp Tri Phong cũng bị nàng bắt gặp. Bây giờ, cảm tình giữa bọn họ thật sự đã có thể dùng từ “phát triển vượt bậc” để hình dung, thậm chí còn hẹn ngày mốt cùng dạo chơi ở ngoại thành.

Đây là lần đầu tiên Diệp Tri Phong chủ động hẹn, sau khi hồi phủ Triệu Minh Ngọc thưởng hai hạt cườm cho ta giống như ban thưởng cho người hầu. Cũng phải, hiện giờ ta quả thực là người hầu của nàng.

Ta im lặng cất hai hạt cườm vàng vào hầu bao, vừa ngẩng đầu thì thấy nàng đang quan sát ta, sau đó nói: “Đường tỷ sẽ không thích Diệp tiểu công tử đâu nhỉ?”

Ta vội vàng lắc đầu, ta càng lắc đầu nàng càng chắc chắn. Mặt đầy ý cười, lông mày nhướn lên: “Nhưng mà, người chàng ấy thích bây giờ lại là ta.”

Tâm trạng nàng rất tốt, bảo tỳ nữ ném cho ta hai hạt cườm nữa, nói: “Ngày mai đường tỷ đi cùng ta đi.”

Hóa ra, nàng chưa bao giờ từ bỏ ý định làm nhục ta.

Đến ngày đó, nàng ăn bận lộng lẫy. Vì chuyến đi này nàng thậm chí đã cướp váy lưu tiên được quận chúa Tịch Âm đặt trước ngàn vàng ở Vân Thường Các.

Váy rất đẹp, nhưng thân hình nàng nhỏ nhắn không đẫy đà bằng Tịch Âm, nên khi mặc y phục làm theo số đo của Tịch Âm thì càng giống đứa trẻ lén mặc đồ của người lớn. Mặc dù thợ may đã sửa kích cỡ ngay trong đêm nhưng đồ của người khác vẫn là của người khác, vĩnh viễn không phù hợp với nàng.

Tự nàng cho rằng rất đẹp, đáng tiếc là người làm nổi bật y phục chứ không phải y phục làm nền cho người.

Khi chúng ta đến, Diệp Tri Phong đã đợi ở đình nghỉ mát.

Cảm giác hơn nửa năm không gặp dường như vóc người của y đã cao hơn chút.

Còn nhớ lần cuối cùng gặp, y theo Ninh Quốc công tiến cung bái kiến hoàng tổ phụ. Ta đứng ở đình nghỉ mát, cách y một hồ nước.

Sau đó, không biết y đã nói gì với hoàng tổ phụ mà người lại đồng ý để y đến tìm ta.

Hồi nhỏ y nói rất nhiều, nhưng càng lớn lại càng trầm lặng kiệm lời. Y đi đến trước mặt ta, cũng không nói gì, sau khi đưa cho ta một cây trâm gỗ rồi mới ấp a ấp úng nói: “A Ninh, đây là quà cập kê ta tặng muội.”

Sau khi cảm ơn, ta cầm trâm gỗ đùa nghịch trong tay, tò mò hỏi: “Tiệc cập kê mấy ngày trước không phải đã tặng ta cả bộ cài tóc bạch ngọc sao?”

Sau khi nghe vậy y đột nhiên đỏ mặt, nói nhỏ: “Cái này không giống nhau.”

Sao lại không giống nhau? Ta nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra, sau đó cũng quên mất chuyện này.

Bây giờ, ta đứng ở bên ngoài, nhìn thấy y đứng trong đình nghỉ mát quay người lại, ta và y bốn mắt nhìn nhau. Trong mắt y xuất hiện một tia sáng, giây phút đó, ta đột nhiên nghĩ ra rồi.

Diệp Tri Phong, dường như y thật sự thích ta.

Mà Triệu Minh Ngọc cũng nhìn thấy tia sáng này, những bước chân nho nhã của nàng đột nhiên tăng nhanh tốc độ. Đợi đến khi sắp đến đình nghỉ mát, nàng đột nhiên quay người nắm lấy tay ta, làm nũng nói: “Tỷ tỷ đi nhanh lên, Diệp tiểu công tử đã chờ chúng ta từ lâu rồi kìa.”

Ta bất ngờ chỉ miễn cưỡng cười.

Lúc này nghe thấy tiếng Diệp Tri Phong truyền đến: “Không sao. Ta cũng vừa đến thôi.”

Khi y nói với Triệu Minh Ngọc rất lạnh lùng, thậm chí bốn chữ kính ngữ “Công chúa điện hạ” cũng không nói, nhưng Triệu Minh Ngọc cũng không hề chú ý đến.

Nàng đắm chìm trong sự vui sướng khi Diệp Tri Phong nói chuyện với nàng, buông tay ta ra, vui vẻ quay người lại, lại làm nũng nói với Diệp Tri Phong: “Thật là, tỷ tỷ nghe nói hôm nay ta và tiểu công tử ra ngoại thành chơi, nhất quyết phải trang điểm tỉ mỉ nên mới đến muộn. Tỷ tỷ cũng là vì muốn tốt cho ta, mong tiểu công tử thứ lỗi.”

Diệp Tri Phong gật đầu, tỏ ý không sao, sau đó ánh mắt lại lướt qua Triệu Minh Ngọc chăm chú nhìn ta, chắp tay nói: “Gia Ninh quận chúa, đã lâu không gặp.”

Ta đáp lại: “Đã lâu không gặp, Diệp tiểu công tử.”

Lúc này, Triệu Minh Ngọc đột nhiên chuyển bước, cắt ngang tầm nhìn của chúng ta, tỏ ra ngây thơ nói: “Hóa ra tỷ tỷ và tiểu công tử đã quen biết từ lâu.”

Biết rõ còn cố tình hỏi, diễn xuất vụng về đến cực điểm, nhưng ta vẫn lên tiếng giải thích: “Khi còn nhỏ, có vinh hạnh làm hàng xóm với tiểu công tử, gặp mặt vài lần, không tính là quá quen biết.”

Triệu Minh Ngọc lại bĩu môi: “Hóa ra tỷ tỷ và tiểu công tử đã quen biết từ sớm như vậy, không công bằng, Minh Ngọc cũng muốn quen tiểu công tử sớm như vậy.”

Chỉ thấy Diệp Tri Phong chau mày, giống như ghét bỏ, nhưng vẫn nói: “Minh Ngọc công chúa quả thật là có phẩm chất trà xanh tuyệt phẩm.”

Mấy ngày sau đó, Triệu Minh Ngọc cũng không tới quấy rầy ta nữa.

Chắc hẳn là muốn cảm ơn câu “trà xanh tuyệt phẩm” mà Diệp Tri Phong đã khen nàng, rõ là từ hay nhưng không hiểu sao ta lại cảm thấy còn có ý nghĩa sâu xa khác.

Nhưng nàng rất vui, mỗi ngày đều ở trong phòng dốc lòng nghiên cứu nói năng hành động như thế nào để được Diệp tiểu công tử khen ngợi.

Trong thời gian nàng ở trong phòng nghiên cứu thì Diệp Tri Phong đã leo tường vào trong tiểu viện của ta.

Ta thấy Diệp Tri Phong mặc y phục dạ hành (không khoa trương) thì hơi kinh ngạc: “Diệp tiểu công tử của phủ Ninh Quốc công, sao lại làm đầu trộm đuôi cướp?”

Mặt y thoáng chốc đỏ lên, nhưng rất nhanh bình tĩnh trở lại, nhìn ta nghiêm túc nói: “A Ninh, ta biết muội muốn làm gì.”

Thật là kỳ quái, trong tám năm số lần chúng ta gặp nhau cực kỳ ít ỏi, y cho rằng y hiểu ta?

← Trước Sau →

Bình luận

Bắn tim nào!

Để lại một bình luận


Không có bình luận.