Đăng lúc 07:09 03/10/2024 ·
3 · 0
Theo dõi Truyện 1 trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.
Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!
Ta khẽ cười thành tiếng: “Vậy ta muốn làm gì?”
Y im lặng hồi lâu, sau đó nói từng câu từng chữ: “Giữ yên bờ cõi, dẹp loạn trừ hại, hưng thịnh nước nhà.”
Đây là lòng dạ của hoàng đế.
Y không nói ta muốn ngôi vị hoàng đế, nắm giữ quyền lực, y nói việc ta muốn làm chính là giữ yên bờ cõi, dẹp loạn trừ hại, hưng thịnh nước nhà.
Điều này khiến ta nhớ đến một tiếng “Gia Ninh quận chúa” y gọi ta ở đình nghỉ mát.
Hóa ra, từ đầu đến cuối, luôn có một người hiểu ta như vậy.
Ta bình ổn tâm trạng đang rối loạn, mắt híp lại, rút ra con dao găm từ trong ống tay áo kề sát cổ y: “Diệp tiểu công tử, huynh biết được quá nhiều rồi.”
Y hơi nâng cằm, để lộ da cổ trắng nõn cho ta, sau đó nói: “A Ninh, dao ở trong tay muội, bây giờ, muội đồng ý tin ta không?”
Ta nhìn vẻ mặt nghiêm túc của y, suýt chút nữa không cầm chặt được con dao trong tay. Thế nhưng, Triệu Gia Ninh ta, dù muốn làm hoàng đế cũng sẽ không đổi sắc lấy quyền.
“Ta không cần sự giúp đỡ của huynh.” Ta đẩy y ra, cất lại con dao vào trong tay áo.
Ta nhìn thấy ánh mắt y dần xám lại, lảo đảo rời đi, nhưng khi bóng dáng y sắp hòa vào màn đêm, ta cuối cùng vẫn không nhịn được mà gọi: “Diệp Tri Phong, nếu sau này ta làm hoàng đế chắc chắn sẽ cần huynh.”
Y quay đầu lại, trong mắt ánh lên tia sáng. Y nói: “Được. Ta đợi muội.”
Nghe nói, hoàng tổ mẫu sắp hồi kinh, là Tứ hoàng thúc phái người đi mời.
Từ sau khi Tứ hoàng tử làm hoàng đế, hắn càng ngày càng cảm thấy có nhiều chuyện nằm ngoài dự tính của mình, nên đã bày ra dáng vẻ hiền đức để khiến cho các thần tử thần phục. Nhưng hắn vẫn chưa hiểu ra, cách của đế vương thực ra vẫn luôn là cách kiểm soát người khác.
Giống như lần này hắn mời hoàng tổ mẫu cũng vậy. Mới đầu hắn cho rằng lên làm hoàng đế là được theo ý mình, hắn không muốn tôn trọng ai thì mặc kệ người đó, nhưng thiên hạ này trước giờ chưa từng chỉ một người nói là được. Hiện giờ gặp rắc rối lại muốn nhặt lại danh tiếng từng bỏ lỡ, nào có dễ dàng như thế.
Ngày hoàng tổ mẫu quay về, ta đứng phía sau Triệu Minh Ngọc, nhìn cửa cung mở ra lần nữa.
Kiệu từ xa chậm rãi đến gần, hai bên và sau kiệu đều là Thập Nhị vệ kinh thành.
Trước kia rất lâu, khi vào thành Trường An, Tứ hoàng thúc đã nhận được tin tức quan trọng rằng Thập Nhị vệ nằm trong tay hoàng tổ mẫu.
Nhưng việc đã đến nước này, dù tức giận đến mấy hắn cũng không thể làm gì.
Sau khi đợi kiệu đến gần, Tứ hoàng tử còn muốn đích thân đến đón tiếp hoàng tổ mẫu.
Nhưng hoàng tổ mẫu không nể mặt hắn, bà vòng qua Tứ hoàng thúc và Triệu Minh Ngọc đến nắm lấy tay ta, dẫn ta đi qua quần thần bước lên đài cao.
Sau đó, bà đột nhiên giơ lệnh bài lên, hô cao một tiếng: “Thập Nhị vệ nghe lệnh, bắt lấy loạn thần tặc tử!”
Cấm quân trong cung bảo vệ chúng ta ở phía sau, còn ở ngoài cung vẫn đang không ngừng xông vào.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, Tứ hoàng thúc và những người ủng hộ hắn mưu phản vẫn chưa kịp phản ứng thì đã bị đền tội.
Tứ hoàng thúc hứng một đao, búi tóc rối tung, long bào cũng bị rách, hắn nổi gân xanh, hai mắt như thể sắp phun ra lửa, hắn chỉ vào mẹ con Huệ thái phi đứng bên chúng ta nói: “Các ngươi! Các ngươi! Hóa ra là các ngươi! Vẫn là do trẫm đã quá nhân từ!”
Nhưng ta lại cắt ngang lời hắn, lên tiếng: “Tứ hoàng thúc sai rồi, không phải bọn họ, mà là ta!”
Ta đón lấy ánh mắt nghi hoặc của quần thần, bảo Tào công công mang thánh chỉ đến trước mặt mọi người, nói: “Ta Triệu Gia Ninh, mới là người được tiên hoàng truyền ngôi thật sự.”
Khi ta nói xong, Tứ hoàng tử nổi gân xanh lần nữa, hắn tức giận gầm lần: “Tào Hỷ! Hóa ra là ngươi! Tên phản bội, gian tế ngươi.”
Ngay cả Huệ thái phi cũng sợ hãi, quên mất mình là người của hoàng tổ mẫu. Bà run rẩy chỉ tay vào ta, chất vấn: “Con… sao lại là con? Nhưng con là nữ tử!”
“Vì sao không thể!” Ta mạnh mẽ hỏi lại: “Sau khi phụ vương thái tử qua đời, hoàng tổ phụ đã nhìn rõ từ lâu, Hiền vương giả nhân, Tề vương hèn nhát, còn những hoàng thúc khác, đến cùng người nào có thể xứng với vị trí này!”
Lời này của ta là nói cho Huệ thái phi nghe, cũng nói cho các quần thần đang quỳ phía dưới nghe thấy: “Ta là nữ tử thì làm sao! Từ năm tám tuổi, hoàng tổ phụ đã dạy ta cách trị quốc, cách cai quản đất nước, cách dẫn dắt người dân. Cả ngày lẫn đêm ta trốn trong trắc điện xem tấu chương thì các vị hoàng thúc đang làm gì!”
“Có người tranh quyền đoạt lợi, có người xa hoa đồi trụy. Nhưng đến khi hoàng tổ phụ qua đời, các ngươi đều muốn vị trí này. Thế nhưng, các ngươi hiểu vị trí này có ý nghĩa gì không?”
Ta nhìn dòng họ hoàng thất đang quỳ ở một góc, nói tiếp: “Ngôi vị này không chỉ là quyền lực đỉnh cao của một người, mà còn đại diện cho việc đất nước này có thể trời yên biển lặng, thái bình thịnh thế hay không.”
Vừa nói, ta vừa quay đầu nhìn về phía Tứ hoàng đế, ta hỏi: “Ngôi vị này, ngươi thật sự có thể ngồi được sao?”
Tứ hoàng thúc cúi đầu, không lên tiếng.
Cùng lúc đó, Triệu Minh Ngọc đột nhiên xông về phía ta, nhưng nàng vẫn chưa tiến được một bước thì đã bị thị vế đá lăn ra đất, nàng hung dữ nhìn ta, nói: “Triệu Gia Ninh, ngươi không chết yên đâu! Ngươi là tiện nhân! Dựa vào đâu! Dựa vào đâu tất cả mọi thứ trong thiên hạ này đều là của ngươi.”
Nàng điên cuồng, sau khi cuồng loạn lại cười lớn: “Không! Ngươi không có được toàn bộ! Diệp Tri Phong ngươi tâm tâm niệm niệm, nhưng người chàng ấy thích lại là ta! Triệu Gia Ninh, ngươi thua rồi, ngươi thua ta rồi…”
Cũng đúng lúc này, đội trưởng đội tả vệ Diệp Tri Phong – người thích nàng ở trong miệng nàng đã đi đến bên cạnh, chĩa mũi giáo vào cổ họng nàng: “Diệp Tri Phong ta trước giờ không đánh nữ nhân, nhưng tốt nhất là ngươi nên giữ mồm giữ miệng, còn sỉ nhục bệ hạ, tuy rằng ta không đánh ngươi nhưng sẽ giết ngươi.”
Chỉ thấy sự oán giận, không hiểu, xấu hổ đan xen vào nhau trong mắt Triệu Minh Ngọc, nàng bĩu môi nói:”Diệp ca ca, vì sao lại đối xử với ta như vậy? Ta có chỗ nào không bằng tỷ tỷ?”
Diệp Tri Phong không trả lời nàng, còn sai người chặn miệng nàng lại, áp giải người sang một bên. Nhưng ta mơ hồ nghe thấy y nói: “Thật ra, trà xanh là một từ mang nghĩa xấu.”
Tiếp đó, Triệu Minh Ngọc sững sờ.
Sau đó, việc đăng cơ của ta rất thuận lợi.
Vì đã có vết xe đổ có dã tâm nhưng không đủ năng lực của Tứ hoàng thúc, hơn nữa lại có danh tiếng do phụ vương thái tử để lại, khi ta đăng cơ, trên triều đường không hề có một tiếng phản đối.
Phe cố thái tử do phủ Ninh Quốc công dẫn đầu là những người ủng hộ ta đầu tiên, người thứ hai chính là Ngự Sử chửi ta khi ta làm chứng cho Tứ hoàng thúc trên đại điện.
Bởi vì, ông vốn dĩ là người của ta, hiện giờ cuối cùng ta cũng được đích thân truy phong phụ vương thái tử làm hoàng đế.
Còn về phần Huệ thái phi, ta đã xử lý bà ngay trong đêm đó.
Bởi vì việc của phụ hoàng và Tề vương thúc đều là do bà làm.
Thực ra, hoàng tổ mẫu đã nghi ngờ bà từ lâu, khi bao lần bà ám chỉ để Thập Nhất hoàng thúc làm con thừa tự của hoàng tổ mẫu.
Nhưng loại độc bà dùng lại quá kỳ lạ, không mùi không vị, thái y không hề kiểm tra được dấu vết trúng độc, giống như là bị bệnh, cơ thể dần dần yếu ớt, cuối cùng qua đời.
Thế nhưng nhược điểm duy nhất là sau khi người trúng độc chết đi thì thi thể sẽ thối rữa nhanh hơn người bình thường gấp hai lần, mùi hôi thối nồng nặc không gì sánh bằng.
Hoàng tổ phụ đã nhận thấy điều này, trước khi ông qua đời, bề ngoài là ông đã giao Thập Nhị vệ cho Tề vương thúc, nhưng thực chất Thập Nhị vệ lệnh vẫn luôn ở chỗ của ta.
Có nghi ngờ vậy nên ông đã để Tào Hỷ phối hợp với ta, và dặn ta án binh bất động trước. Một là muốn nhìn xem hoàng tử nào có dã tâm muốn mưu phản thượng vị, hai là muốn dẫn ra kẻ hạ độc.
Ban đầu ta nghĩ đó là Tứ hoàng thúc, vì vậy vào đêm hắn mưu phản, ta tạm thời phản bội Trịnh thái hậu để mở cửa thành cho hắn. Vốn ta muốn mượn tay của hắn để nhìn rõ trắng đen trong triều đường, tiện sau này nhìn rõ triều thần, để sau đó giết nhanh hơn.
Nhưng tất cả lại bị lộ vào thời điểm Tề vương thúc chết.
Tứ hoàng thúc vội vàng tìm Thập Nhị vệ lệnh, chỉ biết ép cung Tề vương thúc, sao có thể để y chết thanh thản như thế?
Trừ khi, Tề vương thúc đã trúng độc từ lâu, là loại độc giống hệt với phụ hoàng ta. Chỉ là, khi đó Thập Nhất hoàng thúc còn quá nhỏ nên Huệ thái phi có thể kéo dài thời gian hạ độc phụ hoàng để Thập Nhất hoàng thúc lớn hơn chút.
Nhưng sau này vì cơ thể hoàng tổ phụ không chịu được nữa, thái phi lại muốn Thập Nhất hoàng thúc đăng cơ, vậy thì Tề vương thúc buộc phải chết nhanh hơn nên bà đã hạ độc Tề vương thúc.
Khi ta nói suy đoán của ta cho Huệ thái phi nghe, bà đã quỳ sụp bên chân ta, không ngừng dập đầu cầu xin: “Đều là lỗi của ta, là ta có tâm riêng. Xin bệ hạ đừng trách Thập Nhất, thằng bé vẫn là một đứa trẻ không biết gì cả.”
“Đứa trẻ?” Ta khẽ cười, đưa tệp giấy khi đó cho bà: “Thái phi xem kỹ, đứa trẻ bình thường có thể viết được ra nét chữ giống phụ hoàng ta sao.”
Tệp giấy rơi xuống đất và vương vãi khắp nơi. Một tờ giấy trong đó lơ lửng rơi xuống chân Thập Nhất hoàng thúc, chữ trên đó rất mạnh mẽ hùng hồn, mặc dù cố ý viết theo kiểu trẻ con nhưng nhìn kỹ vẫn có thể thấy được uy lực của nó.
Ánh mắt của Thập Nhất hoàng thúc trước giờ vẫn luôn trong veo ngây thơ cuối cùng đã lộ ra vẻ âm hiểm, giống như bóng ma đến từ địa ngục, hắn đứng dậy thở dài: “Xem ra đời này coi như ta thua rồi.”
Vừa nói hắn vừa nhìn ta: “Thế nên, sau đó ngươi đã có phòng bị với ta, trước giờ không cho ta cơ hội đến gần điện thái cực, còn sai Tào Hỷ chuyển thánh chỉ truyền vị ở sau tấm hoành rời đi?”
Ta gật đầu, mặc dù không nói đến những hiện tượng siêu nhiên nhưng cũng không phải là không tin, ta đã cảm nhận được Thập Nhất hoàng thúc rất kỳ quái từ lâu.
Mười ba tuổi đã không còn tính là trẻ con nữa nhưng ngày thường hắn thể hiện quá mức đơn thuần ngây thơ, hắn cũng không phải kẻ ngốc trừ khi giả vờ, nếu không hắn làm sao có ánh mắt trong veo như vậy được.
Lúc trước, ta vẫn luôn cho rằng hắn phát triển sớm, giỏi che giấu mình, cũng là thiên tài giống như ta, nhưng những tờ giấy sau đó đã khiến ta không thể không nghi ngờ rằng trên người hắn có một sự quái gở nào đó khó có thể giải thích được.
Huệ thái phi bị dọa sợ, ngồi quỳ trên đất, chỉ vào Thập Nhất hoàng thúc và hét lên: “Ngươi không phải Thập Nhất của ta, ngươi là ai, yêu quái!”
Thập Nhất hoàng thúc không để ý đến bà, nhìn thẳng vào ta, nói như đã tính trước mọi việc: “Gia Ninh, ngươi chỉ thắng ta hai đời, ngươi sẽ không thắng được tiếp đâu.”
Nói xong hắn rút cây trâm trên tóc xuống rồi tự đâm vào ngực mình.
Vào khoảnh khắc chiếc trâm bị máu của hắn vấy bẩn, một luồng khí thoát ra khỏi cơ thể hắn, trong cơ thể truyền ra một tiếng cười: “Triệu Gia Ninh, kiếp sau chúng ta sẽ gặp lại.”
“Không cần đâu. Ngươi sẽ không có kiếp sau.” Ta nói với luồng khí đen đó.
Đồng thời, ta thả lá bùa mà Diệp Tri Phong đã tìm giúp ta, lá bùa bay thẳng đến và cố định khí đen lại. Sau đó, giống như đã bén rễ phát ra những vệt sáng vàng vây lấy khí đen và nuốt chửng nó.
Trong luồng khí đen còn phát ra tiếng la hét đau đớn, Huệ thái phi muốn bịt tai lại, ta đã sai thị vệ tách tay bà ra, ép buộc bà lắng nghe, ta nói: “Thái phi, người nghe kỹ, đây mới thật sự là Thập Nhất hoàng thúc.”
Giết người gì có gì to tát, chết là hết, ta muốn trừng phạt bà, muốn bà sống không bằng chết.
Sau này, bà đã phát điên, nhưng ta vẫn không tha cho bà, ta sai người mỗi ngày khoét một miếng thịt của bà để cho bà nếm trải nỗi đau của phụ hoàng ta khi bị trúng độc.
Tào công công phải đi rồi, ta không giữ được ông ấy.
Ông ấy nói: “Lão nô tiến cung từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh tiên đế, hiện giờ tiên đế đã đi rồi, nguyện vọng của người cũng đã thực hiện được, lão nô có thể yên tâm đi được rồi.”
Ta cũng nghĩ đã đến lúc để ông ấy xuất cung an dưỡng tuổi già rồi.
Vì vậy, ta đã thưởng cho ông ấy một ngôi nhà cùng vàng bạc châu báu và một vài người hầu ở kinh thành.
Tuy nhiên, vào đêm chuyển đến ông ấy đã tự kết liễu đời mình bằng một dải lụa trắng dài ba thước.
Khi đó ta mới biết, hóa ra “phải đi rồi” của ông ấy là “đi” thế này.
Ông ấy để lại bức thư trên bàn cho ta, bên trên chỉ viết hai câu.
Bình Luận Mới
Không có bình luận.
(10)
Hãy chứ sao má :) Nhưng không hay lắm :v Thật mà hshsbdndnsns hshsbdndnsns jdndndnvui...
—— trong