Công chúa giả xưng đế – Chương 2

Đăng lúc 07:07 03/10/2024
2 · 0

← Trước Sau →

Theo dõi Truyện 1 trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

Muốn trách thì trách hắn cứ luôn bắt chước sự hiền đức của phụ vương thái tử ta, muốn thu phục lòng người. Nhưng dã tâm của hắn quá lớn, học được bề ngoài nhưng không học được tấm lòng.

Lúc này, lại có Ngự Sử đứng đầu lên tiếng, đề nghị truy phong cố thái tử làm đế.

Hôm qua hoàng thúc đã hứa với ta điều này nhưng hiện giờ Ngự Sử nói thế hắn lại không muốn.

Bởi vì, hắn từng ngưỡng mộ hoàng huynh hiền đức của mình bao nhiêu thì giờ đây lại chán ghét bấy nhiêu. Nào ai muốn mãi đuổi theo cái bóng của người khác, nào ai muốn bị người khác đè đầu mãi.

Hắn nheo mắt cười nhìn ta, hỏi: “Gia Ninh, trẫm truy phong thụy hiệu gì cho hoàng huynh thì hay đây?”

(Thụy hiệu: tên hiệu sau khi qua đời)

Ta vội vàng quỳ xuống: “Xin bệ hạ thu lại lệnh đã ban. Phụ vương thái tử trước nay không quan tâm đến những hư danh này, chỉ cần người còn sống yên ổn thì phụ vương thái tử đã mãn nguyện rồi.”

“Người sống yên ổn…” Tứ hoàng thúc lặp lại câu này, giả vờ suy nghĩ một hồi: “Nếu Gia Ninh đã không muốn thì chuyện này để sau bàn đi.”

Ngự Sử nghe vậy thì trừng mắt nhìn ta.

Không ngừng mắng ta: “Bất trung, bất hiếu, tạo phản, tay sai.”

Kể từ khắc đó trở đi, cuộc sống của ta càng gian nan hơn cả.

Người trong cung đều gọi ta là công chúa, đây là do Tứ hoàng thúc phân phó, nhưng công chúa như ta không ban sách bảo, không đổi ngọc điệp, không lễ sắc phong thì tính là công chúa gì chứ.

Tứ hoàng thúc cảm thấy ta là một nữ tử vừa nhát gan vừa sợ sệt, lại còn là trẻ mồ côi, sau lưng không có ai chống đỡ nên mới dỗ dành ta mà thôi.

Cho dù là vậy thì đường muội Triệu Minh Ngọc cũng chưa chắc tha cho ta. Nàng vẫn luôn khó chịu nhìn ta, lúc trước kia chúng ta cùng là quận chúa nàng đã không tôn quý bằng ta; hiện giờ phụ thân nàng đã là hoàng đế, còn ta – một đứa cháu gái cha chết mà lại được gọi là công chúa, chung vị với nàng.

Nàng mời ta tới cung điện của nàng, sai ta bưng trà rót nước cho nàng.

Nàng hỏi ta: “Đường tỷ cam tâm tình nguyện không?”

Ta gật đầu, nhưng nàng lại đổ trà xuống sàn: “Triệu Gia Ninh, ngươi nghĩ ta sẽ tin người sao? Ngươi phản bội tổ mẫu ngươi, phản bội phụ thân ngươi để có được vinh hoa phú quý ngày hôm nay, vừa ý không?”

Nàng muốn làm nhục ta, muốn thấy ta xấu hổ, muốn thấy ta tức giận, vậy chi bằng ta cho nàng toại nguyện. Ta nặn ra hai giọt nước mắt, cúi đầu tỏ ra vừa sợ hãi vừa tủi thân.

Nàng cảm thấy hả hê, lại bắt đầu mỉa mai tiếp: “Triệu Gia Ninh, rõ ràng chúng ta sinh cùng ngày, dựa vào đâu ngươi được hoàng tổ phụ yêu thương hơn?”

“Nhưng ngươi được yêu thương thì có sao? Chẳng phải bây giờ vẫn bị ta đạp dưới chân à! Ngày đó khi hoàng tổ phụ còn tại thế, mấy vị công chúa cô cô đều phải nhường ngươi ba phần, xem hiện giờ thì sao… thật là đáng thương mà.”

Ngữ khí của nàng rõ là thương tiếc nhưng khóe môi lại toàn mỉa mai.

Nàng chậm rãi nâng chân lên, vẫy tay với ta: “Qua đây, giày ta ướt rồi lau cho ta đi.”

Ta nghe theo tựa như một con cún, móc khăn tay ra định ngồi xuống lau giày cho nàng. Mới cúi được một nửa, nàng đã nắm chặt lấy cổ tay ta: “Khăn tay này là của ai?”

Ta không hiểu gì chỉ đáp: “Của ta.”

Một góc của khăn tay được thêu một chữ “Ninh”, tất nhiên là của ta.

“Không phải, không thể nào.” Nàng lẩm bẩm một mình: “Chữ “Ninh” này rõ ràng là “Ninh” trong phủ Ninh Quốc công.”

Dường như nàng nghĩ đến điều gì đó, cướp lấy khăn tay ném xuống đất, điên cuồng dẫm chân.

“Không ngờ chàng ấy cất giữ khăn tay của ngươi.”

Ta biết “chàng ấy” nàng nói đến là ai, là tiểu công tử của phủ Ninh Quốc công, thiếu niên lang danh giá nhất kinh đô, Diệp Tri Phong.

(Thiếu niên lang: chàng trai trẻ)

Nghe nói, Triệu Minh Ngọc rất thích y, còn từng vì y mà làm không ít chuyện ngu ngốc, trong đó bao gồm cả việc bỏ tiền mua chuộc gã sai vặt của y để lấy được đường đi của y, rồi vờ như vô tình gặp nhau trên đường, đánh rơi kẹp tóc, mất vòng tay, rơi khăn tay.

Đáng tiếc, mắt Diệp Tri Phong không tốt, trí nhớ cũng kém, lần nào cũng không nhớ ra nàng là ai, lần nào cũng không thấy đồ nàng “không cẩn thận” để lại.

Vì thế, ta cũng rất ngạc nhiên khi y lại có khăn tay của ta.

Diệp Tri Phong lớn hơn ta ba tuổi, phủ Ninh Quốc công của họ ở cách vách phủ thái tử. Tám năm trước, bọn ta từng leo cây cùng nhau, từng bắt ve sầu, cũng coi như là thanh mai trúc mã với ta.

Nhưng đó cũng là chuyện của tám năm trước rồi, ta không tin y có thể thích ta từ lúc nhỏ như vậy. Trừ phi, y là một kẻ biến thái.

Thế nên, chiếc khăn tay kia thật sự có lẽ là y vô tình nhặt được thôi.

Nhưng cũng từ sau chuyện này, Triêu Minh Ngọc càng ác liệt hơn với ta.

Dường như nàng chắc chắn giữa ta và Diệp Tri Phong có điều gì đó không cho người biết, mỗi ngày đều tìm cách giày vò ta.

Chẳng hạn, bắt ta chuyển đến phòng của người hầu trong cung điện nàng ngủ, bưng trà nóng nghi ngút quỳ trên nền tuyết.

Nàng nói: “Triệu Gia Ninh, nhớ kỹ, ngươi chỉ một công chúa giả. Thứ ta muốn, ngươi cũng dám tranh với ta?”

Khi nàng nói lời này, Tứ hoàng thúc đứng cách đó không xa, nhưng hắn coi như không nghe không thấy.

Cũng phải, ta hiện giờ đối với hắn mà nói đã là một phế vật không có tác dụng. Không giống Tào Hỷ, giang sơn đổi chủ vẫn có thể ngồi vững ở vị trí đứng đầu các thái giám.

Bởi vì ông ấy có tác dụng thôi, ông ấy có thể đoán chính xác được thánh ý, sau đó phát huy giá trị lớn nhất của mình.

Còn ta, ở trên triều đường hắn không thuận lợi bao nhiêu thì oán hận phụ vương thái tử của ta bấy nhiêu. Mà oán hận phụ vương thái tử ta tất nhiên giận lây sang ta.

Ta từng lén thấy hắn sau khi uống say dựa vào quan tài của hoàng tổ phụ oán trách: “Tên bệnh tật kia có chỗ nào tốt! Vì sao dù là tên bệnh phụ hoàng cũng nhất quyết lập hắn làm thái tử! Đáng tiếc, hắn chết rồi! Hắn chết sớm hơn cả người!”

Hai mắt hắn đỏ ửng, trong ánh mắt lộ ra sát khí, rủ kiếm vung vẩy loạn xạ: “Cho dù không có hắn, vì sao phụ hoàng cũng để ý Tam hoàng huynh hơn? Con có chỗ nào không bằng tên đần đó. Con là Hiền Vương mà, là chữ Hiền đích thân phụ hoàng người sắc phong, vì sao lại không bằng các hoàng huynh chứ?”

Toàn thân hắn bao quanh bởi lệ khí, giống như muốn chém vỡ quan tài của hoàng tổ phụ vậy, tay hắn run rẩy nâng kiếm lên, nhưng cuối cùng chỉ chém xuống chậu than.

(Lệ khí: Trạng thái giận dữ, lạnh lùng)

Trong nháy mắt tia lửa bắn tung tóe, ánh sáng thoáng chốc rực rỡ, nhưng cũng chỉ trong chốc lát, ngay sau đó tất cả đều quay về với bóng tối.

Sau đó, không quá mấy ngày, Tam hoàng thúc Tề Vương đã chết bất đắc kỳ tử trong phủ Tông Nhân.

Nói là chết bất đắc kỳ tử, thực ra khi ông ấy chết rất bình thản, giống như chỉ ngủ một giấc vậy. Giống hệt như phụ vương thái tử của ta năm đó, sau khi ngủ thì đã không bao giờ tỉnh lại nữa.

Khi tin tức Tề vương thúc qua đời, Tứ hoàng thúc đang ở ngự thư phòng nổi trận lôi đình.

Hoàng tổ phụ đã giao Trường An Thập Nhị vệ cho Tề vương thúc thống lĩnh, nhưng sau khi tân hoàng đăng cơ, Tề vương thúc bị bắt giam, lệnh bài dẫn binh Thập Nhị đã biến mất không tung tích.

Sau này Tứ hoàng thúc ép hỏi tung tích của lệnh bài dẫn binh, dùng hết mọi thủ đoạn cũng không moi được thông tin từ Tề vương thúc.

Thập Nhị vệ lệnh chỉ huy sáu trăm phủ Chiết Xung, ở giữa triều đình, canh giữ kinh thành. Vệ lệnh không còn, hắn làm hoàng đế không khác gì danh không chính, ngôn không thuận.

Chỉ đáng tiếc là Tề vương thúc quá hiền, nếu không thiên hạ này đã là của ông ấy từ lâu rồi. Nếu như ông mưu phản, muốn lợi dụng Thập Nhị vệ thì ngay đêm Tứ hoàng thúc mưu phản, người thắng lợi đáng lẽ phải là ông ấy.

Nhưng ông ấy quá ngốc, không chỉ không lợi dụng Thập Nhị vệ còn tước vũ khí đầu hàng ngay trong đêm Tứ hoàng thúc mưu phản. Nhưng Tứ hoàng thúc cũng chưa chắc đã tha cho ông ấy.

Làm sao có thể tha cho ông ấy đây? Chỉ vì khi hoàng tổ phụ bị bệnh nặng đã giao Thập Nhị vệ cho Tề vương thúc mới khiến Tứ hoàng thúc bức cung mưu phản.

Dù sao thì Trường An Thập Nhị vệ cũng đại biểu cho sự xem trọng của hoàng tổ phụ, cùng với tư cách trở thành vị trữ quân tiếp theo. Khi phụ vương thái tử ta còn tại thế cũng đã từng có tư cách này. Sau khi ông ấy qua đời, tám năm này, tất cả quyền hành đều nằm trong tay hoàng tổ phụ. Nhưng sau này khi ông bị bệnh nặng đã giao cho Tề vương thúc, ý gì đây, không nói cũng rõ, chẳng trách Tứ hoàng thúc buộc phải vội vàng.

Ta biết được tin Tề vương thúc chết bất đắc kỳ tử cũng là Huệ thái phi nói khi bà tới thăm ta.

Bởi hôm qua bị Triệu Minh Ngọc phạt quỳ trên nền tuyết ba canh giờ nên ta đã bị nhiễm phong hàn, hiếm khi nàng có lòng tốt cho ta yên tâm nằm trên giường nghỉ một ngày.

Huệ thái phi vừa thay khăn ướt thấm nước lạnh trên trán ta, vừa than: “Gia Ninh, khi nào thì chúng ta có thể vượt qua?”

Ta nén cơn đau đầu nắm lấy tay bà, an ủi nói: “Thái phi, sẽ đến thôi. Rồi sẽ có ngày.”

Bà rơi nước mắt, lại lặng lẽ quay người dùng khăn tay lau đi, chỉ sợ ta nhìn thấy.

Khi quay lại lại là dáng vẻ vui vẻ: “Không nói cái này nữa. Gia Ninh, con phải mau khỏe lại.”

Vừa nói bà vừa lấy ra một tờ giấy, mở ra trước mặt ta: “Đã lâu không gặp con, Thập Nhất nhớ con lắm. Con xem, đây là chữ thằng bé luyện gần đây, có phải có tiến bộ không?”

Ta gật đầu, mắt sáng lên: “Còn có mấy phần phong cách của phụ vương thái tử con.”

Huệ thái phi cười: “Là lấy chữ của cố thái tử luyện đấy. Thập Nhất nói người thằng bé ngưỡng mộ nhất là thái tử điện hạ.”

Ta mỉm cười gật đầu. Đúng vậy, thế gian này, ai mà không ngưỡng mộ phụ vương thái tử ta chứ? Hiền nhân nghe thiên hạ, đức truyền bá thế gian. Thiên hạ này có biết bao học tử, người có tài đều bắt chước ông, nhưng chỉ ông là quân tử lòng dạ ngay thẳng quang minh lỗi lạc như vậy.

Ta bảo Huệ thái phi cho ta giữ lại tờ giấy, cũng hỏi: “Thập Nhất hoàng thúc gần đây vẫn khỏe chứ ạ?”

“Khỏe, khỏe.” Vì để ta yên tâm, bà vội vàng nói: “Hoàng thượng gần đây rất bận vẫn chưa nhớ đến chúng ta. Hoàng hậu lại là người rộng lượng, hiện giờ chúng ta rất an toàn.”

“Ngược lại là con, làm sao lại…” Bà thở dài rồi mới nói tiếp: “Tốt xấu gì con cũng là đường tỷ ruột của Minh Ngọc công chúa, sao nàng lại không thích con như này chứ.”

Ta cười nhạt, không giải thích. Nàng nào có không thích ta chứ, rõ ràng là nàng hận ta, chán ghét ta.

Nàng nhìn ta như thể ta sinh ra là để tranh giành với nàng vậy. Nàng thật giống phụ hoàng của nàng, không có được sẽ không tự hỏi chính mình mà lại trách cái này, trách cái kia, chỉ là không trách chính mình. Sau này giành được rồi sẽ không hài lòng mà ngược lại còn trách chủ nhân cũ của nó. Mãi mãi ghét người khác vì họ quá ưu tú, chứ không hề trách bản thân vì làm chưa đủ tốt.

Triệu Minh Ngọc hồi cung khi trời đã sẩm tối.

Chuyện đầu tiên nàng làm sau khi hồi cung là gọi ta tới cạnh nàng.

Cũng không giày vò ta mà ngược lại còn mặt mày vui vẻ ban ngồi cho ta. Có thể nhìn ra hôm nay nàng rất vui vẻ.

Nàng nói: “Đường tỷ biết hôm nay xuất cung ta đã gặp ai không?”

Không cần đoán cũng biết hôm nay nàng đã gặp ai, nhưng ta chưa kịp trả lời, bản thân nàng đã không đợi được nữa mà lên tiếng trước: “Diệp Tri Phong, trúc mã Diệp Tri Phong mà ngươi tâm tâm niệm niệm đấy.”

Ta muốn nói, ta không hề tâm tâm niệm niệm y. Nhưng cho dù ta nói như thế với nàng thì nàng cũng sẽ không tin mà còn đắc ý hơn nữa.

Đương nhiên, sự im lặng không nói một lời của ta đã biến thành sự đau lòng ở trong mắt nàng.

Nàng hất cằm, rất kiêu ngạo nói: “Ngươi biết hôm nay Diệp Tri Phong đã nói gì với ta không?”

Có thể nói y muốn cưới ngươi? Tôi cúi đầu nghĩ.

Chỉ nghe thấy Triệu Minh Ngọc nói tiếp: “Hôm nay chính miệng Diệp Tri Phong khen ta. Chàng ấy nói, uyển nhược lục trà.”

← Trước Sau →

Bình luận

Bắn tim nào!

Để lại một bình luận


Không có bình luận.