Công chúa giả xưng đế – Chương 1

Đăng lúc 07:05 03/10/2024
3 · 0

Sau →

Theo dõi Truyện 1 trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

Đường muội cướp đi trúc mã của ta, còn từ trên cao nhìn xuống giẫm đạp ta ở dưới chân.

Nàng nói: “Triệu Gia Ninh, nhớ kỹ, ngươi chỉ là công chúa giả.”

Chỉ là sau này, ta đăng cơ làm hoàng đế, giữ cả núi sông, nàng lại muốn quỳ gối dưới chân ta, cầu xin ta tha cho phụ hoàng nàng, nhưng ta không cho nàng một cơ hội nào.

—–

Trí nhớ của ta về người cha Thái tử cũng đã mơ hồ.

Ta chỉ nhớ rõ ông là người con ưu tú nhất của Hoàng tổ phụ, là Thái tử hiền lành, có tầm nhìn xa trông rộng nhất trong lòng học sinh và thần dân thiên hạ. Chỉ duy một khuyết điểm là sức khỏe của ông không tốt.

Ông qua đời vào mùa đông năm Thừa Bình thứ ba mươi hai, khi đó đang tổ chức yến tiệc sinh nhật tám tuổi của ta.

Vui quá hóa buồn, lúc ấy ông chỉ ham uống nửa chén rượu, ngủ xong thì không còn tỉnh lại nữa.

Vì thế mà mẫu phi hận ta, bà mang hết thảy tội lỗi đổ lên bữa tiệc sinh nhật của ta, còn nói cả đời này cũng không muốn gặp lại ta nữa.

Vì vậy, ta được Hoàng tổ phụ đón vào cung, giao cho Hoàng tổ mẫu đích thân dạy dỗ.

Ngày Hoàng tổ phụ đón ta từ phủ Thái tử vào cung, ông tự mình nắm tay ta, từng bước từng bước đi qua ngàn bậc thang. Đi tới thành lầu cao nhất của Tử Vi thành, ông chỉ vào ngàn bậc thang vừa mới đi qua và nói với ta: “Gia Ninh, đi cả đoạn đường này, con có mệt hay không?”

Ta gật đầu, cũng không nhìn ngón tay ông chỉ, quay đầu nhìn sang phía khác nói: “Nhưng mà đáng giá.”

Ông nhìn theo ánh mắt của ta, hàng trăm ngôi nhà giống như ván cờ vây, mười hai phố giống như một luống rau. Toàn bộ thành Trường An đều ở dưới chân chúng ta.

Ông vừa vui lại vừa buồn, nhẹ nhàng vuốt mái tóc ta rồi nói: “Gia Ninh, đừng trách mẫu phi con.”

Ta gật đầu, trả lời: “Hoàng tổ phụ, con hiểu.”

Ngày tháng ở trong cung không hề buồn chút nào.

Ta là con côi của cố thái tử, cháu gái ruột của trung cung hoàng hậu, cháu gái được hoàng đế yêu thương nhất. Tuy ta là quận chúa nhưng tôn quý hơn công chúa rất nhiều.

Nhưng tất cả chỉ kéo dài cho đến khi hoàng tổ phụ qua đời.

Năm đó, ta 16 tuổi.

Tân hoàng đế là con trai của Trịnh Đức phi, tứ hoàng thúc của ta, Nguyên Hiền Vương.

Hiền Vương, Hiền Vương, cái danh hiền ở bề ngoài nhưng trong lòng lại là lòng lang dạ sói, bởi vì, hắn mưu nghịch thượng vị.

Thật trùng hợp là ta cũng cùng một giuộc. Cái đêm hắn dẫn 7 vạn tinh binh vây thành, là ta đã mở cửa thành giúp hắn tiến quân thần tốc.

Chỉ đáng tiếc, hắn vẫn đến chậm một bước, hoàng tổ phụ đã hấp hối và qua đời trước trước khi hắn tấn công thành.

Thật là đáng tiếc, hắn không chỉ gánh danh mưu cầu quyền lực, soán ngôi mà còn phải chịu trách nhiệm cho tội danh “giết cha”.

Ta đã có dự cảm, ngày mai trên họp triều sẽ có Ngự Sử đứng đầu biểu diễn đập đầu sắt vào cột và chết ngay tại chỗ.

Tuy là ta đã mở cửa thành cho hắn nhưng ngay khắc đó, hắn lại cầm kiếm chỉ thẳng vào ta, ép hỏi: “Ngươi là người cuối cùng gặp phụ hoàng?”

Dáng vẻ hung dữ của hắn giống như đang nói, là ta đã hại chết hoàng đế.

Ta sợ đến run bần bật, nhưng hắn lại bật cười: “Gia Ninh, sao lại sợ hoàng thúc đến thế? Hoàng thúc chỉ là muốn hỏi con lúc sắp đi phụ hoàng đã nói những gì?”

Ta giả vờ không biết ý nghĩ sâu xa, lắc đầu vội giải thích: “Hoàng tổ phụ bệnh tình nguy kịch, không thể nói được gì cả.”

Hoàng thúc chau mày, rất không hài lòng.

Còn ta bị dọa sợ đứng không vững, ngã ngồi ra đất.

Cũng chính lúc này, ta thoáng thấy thái giám tổng quản Hoàng tổ phụ tin tưởng nhất khi còn tại thế – Tào Hỷ dâng ngọc ấn đến trước mặt hoàng thúc.

Ông ấy quỳ gối, nâng ngang đỉnh đầu, đưa đến trước mặt hoàng thúc, thành kính nói: “Nô tài tham kiến bệ hạ.”

Như vậy, hoàng thúc mới thu thanh kiếm chĩa vào ta.

Ông ta chậm rãi cầm lấy ngọc ấn, nhìn trái nhìn phải hồi lâu mới thản nhiên nói: “Tào công công, thật là tổng quan trung thành tận tụy với phụ hoàng.”

Ngay cả ta cũng nghe ra đó là lời châm chọc.

Ta cho rằng Tào Hỷ sẽ bị dọa sợ giống như ta, nhưng thần sắc ông ấy vẫn bình tĩnh, cung kính nói với hoàng thúc: “Nô tài là đầy tớ của bệ hạ, vẫn luôn trung thành với bệ hạ. Bất kể là bệ hạ trước kia hay là bệ hạ tương lai.”

Nghe vậy hoàng thúc bật cười, hắn hỏi: “Sao ngươi biết ta sẽ là bệ hạ tương lai?”

“Bởi vì lão nô mới là người cuối cùng gặp tiên hoàng.”

Ông ấy điềm tĩnh, mặt không đỏ, tim không loạn, mắt mở to nói những lời vớ vẩn, nhưng hoàng thúc đã tin, quân đảo chính sau hắn cũng tin.

Tào Hỷ lên tiếng: “Trước khi hoàng thượng băng hà đã để lại khẩu dụ, truyền hoàng vị cho tứ hoàng tử Hiền Vương. Lão nô hầu hạ một bên, chính tai nghe thấy.”

Bọn họ cấu kết với nhau biến lời nói dối thành sự thật.

Vì vậy, hoàng thúc đã có lý do danh chính ngôn thuận để kế vị.

Còn về phần ta, con côi của thái tử cũ, lại là quan thần có công đón hắn vào cung đương nhiên cũng có hậu đãi.

Hoàng tổ mẫu rất tức giận, bà với Trịnh Đức phi bất hòa nhiều năm, vậy mà giờ đây ta lại dẫn thân vào phe cánh của bọn họ.

Có điều, một núi không chứa hai hổ.

Hoàng tổ mẫu mặc dù là đích mẫu của hoàng thúc nhưng Trịnh Đức phi mới là mẹ ruột của hắn. Hoàng thúc lên nắm quyền đã không thể ngăn cản, Hoàng tổ mẫu đã bại từ lâu, bại vào ngày phụ vương thái tử của ta qua đời.

Ta không đi vào trại địch, ta chỉ là người khôn giữ mình, giống như Tào Hỷ, người thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Bà giận dữ quở trách ta, ngay cả hoàng thúc ở thái cực cung cũng biết.

Thậm chí còn nói: “Chẳng trách mẫu phi ngươi cũng muốn bỏ ngươi mà đi.”

Cuối cùng, một bạt tay hất ta ra đất.

Bạt tay này giống như muốn cắt đứt mọi liên hệ giữa chúng ta.

Quả nhiên, Hoàng tổ mẫu cũng muốn bỏ ta mà đi.

Trong cùng ngày đó, bà mang theo trang sức đã chuẩn bị cùng với một vài người hầu rầm rộ rời khỏi Tử Vi hoàng thành.

Khi đó, ta đứng trên thành lầu nhìn xe ngựa từ từ rời đi, đến cùng vẫn không nhịn được mà bật khóc.

Sau cùng, vẫn là Huệ thái phi kéo tay ta, đưa ta rời khỏi thành lâu, bà nói: “Tiểu quận chúa, Hoàng thái hậu là muốn bảo vệ con.”

“Bà ấy đến Bạch Mã Tự với danh cầu phúc cho nước, thực chất là bị ép rời xa hoàng thành. Một đường nguy hiểm nên không muốn mang con theo.”

“Hoàng thái hậu với Trịnh thái hậu tranh đấu nhiều năm, khi đó đánh con là không muốn con bị liên lụy, chứ không phải là giận con.”

Giọng của bà rất êm dịu, cũng rất kiên nhẫn giải thích cho ta, giống như Hoàng tổ mẫu trước đây vậy.

Ta không kiềm chế được mà nhào vào lòng bà đau khổ khóc lớn: “Đa tạ thái phi chỉ bảo.”

Huệ thái phi ban đâu là Huệ phi do Hoàng tổ phụ phong, thuộc phe với Hoàng tổ mẫu ta, ban đầu bà cũng muốn đến Bạch Mã Tự với Hoàng tổ mẫu, thế nhưng bà vẫn còn Thập Nhất hoàng thúc.

Thập Nhất hoàng thúc năm nay 13 tuổi, vẫn chưa đến tuổi xuất cung phong vương xây phủ, mặc dù Tứ hoàng thúc hiện giờ không giết y nhưng không nói được ngày tháng sau này có thể sống tốt.

Huệ thái phi ở lại cũng là muốn tiếp tục chăm sóc Thập Nhất hoàng thúc.

Hoàng tổ mẫu hiểu bà nên không cho bà theo.

Sau khi Hoàng tổ mẫu đi, từ hôm đó về sau, chỉ có ba người chúng ta nương tựa lẫn nhau trong hoàng cung này.

Nhưng Hoàng tổ mẫu vừa đi, ta lại bị Tứ hoàng thúc triệu đến thư phòng.

Lúc đó, hắn đang thương lượng với quân đảo chính về đại điển đăng cơ ngày mai.

Khi ta đến, trên môi mang theo nụ cười, hắn ân cần gọi ta qua hỏi: “Gia Ninh, trẫm phong con làm công chúa được không?”

Chỉ có con gái của hoàng đế mới có thể phong hiệu công chúa. Nếu như hắn phong ta làm công chúa chỉ có ba loại khả năng.

Một là, muốn ta hòa thân; hai là, muốn truy phong phụ vương thái tử của ta làm hoàng đế; ba là, muốn nhận ta làm con dưới danh hắn.

Thái tổ hoàng đế thành lập nước Đại Yến ta, từng nói: Thiên tử canh cửa nước, quân vương chết vì xã tắc, công chúa nước Đại Yến ta tuyệt đối không hòa thân.

Giờ đây, Tứ hoàng thúc vẫn chưa ngồi vững hoàng vị làm sao có thể làm trái với di huấn của thái tổ. Thế nên hắn muốn phong ta làm công chúa không thể là vì hòa thân.

Nếu đã không phải hòa thân, vậy cũng không thể nhận nuôi ta.

Phụ vương thái tử vốn chỉ có một nữ nhi là ta, nếu nhận nuôi ta, phụ vương thái tử qua đời thật sự sẽ không còn người thờ cúng hương hỏa nữa. Đừng nói quần thần, ngay cả văn nhân thiên hạ cũng sẽ mắng chửi Tứ hoàng thúc cho đến chết.

Thế nên, vậy chỉ còn lại truy phong phụ vương thái tử ta làm hoàng đế.

Thế nhưng, ta không muốn.

Phụ vương thái tử của ta chỉ có thể do chính ta truy phong.

Vả lại, hắn cũng không có lòng tốt đến thế.

Ta biết suy nghĩ của hắn. Ta là cháu được Hoàng tổ phụ yêu thương nhất, người Hoàng tổ phụ thật sự gặp cuối cùng, chỉ một mình Tào Hỷ làm chứng là không đủ, nếu như thêm cả ta thì hoàng vị của hắn mới có thể vững chắc hơn.

Ta giả vờ không biết phải làm gì, nhìn Tứ hoàng thúc: “Con… Con không xứng. Con chỉ là…”

Tứ hoàng thúc lại cắt ngang lời ta, đích thân đỡ ta dậy: “Gia Ninh đừng xem nhẹ mình, con vốn là con gái của cố thái tử, vốn dĩ nên là công chúa.”

Nói đến đây, hắn thay đổi chủ đề: “Chỉ là, hoàng thúc vẫn chưa thực sự nắm chắc đại quyền thiên hạ, tùy tiện phong thưởng sợ sẽ khiến quần thần dị nghị.”

“Gia Ninh, ý của hoàng thúc, con hiểu không?”

Ta ngoan ngoãn gật đầu, ngẩng đầu tỏ ra ngây thơ hỏi: “Tứ hoàng thúc, con phải làm gì để giúp người?”

Sau đó, ta làm chứng cho Tứ hoàng thúc ở Thái Cực điện, vẫn có quan văn đập vỡ đầu.

Ông ấy mắng Tứ hoàng thúc là tặc tử trộm nước, không chỉ giết huynh giết cha mà còn không tôn trọng đích mẫu, ép hoàng hậu trung cung của tiên đế bỏ đi.

Khi tiên đế còn tại thế, hoàng tử vừa ý người nhất ngoài phụ vương thái tử của ta ra còn có Tam hoàng thúc Tề Vương.

Thế nhưng, bây giờ phụ vương thái tử đã qua đời, tiên đế đột nhiên băng hà, Tam hoàng thúc Tề Vương cũng bị nhốt trong phủ Tông Nhân.

Tứ hoàng tử ngày thường luôn thể hiện ra là người thanh tâm quả dục, không màng danh lợi, nào có ai ngờ được đến cùng hắn lại lên đế vương đây.

(Thanh tâm quả dục: tâm trong sáng, không ham muốn, đố kị)

Tất cả là vì ngày thường hắn đã quen giả vờ, mà cái giả bộ này đã che giấu tai họa ngầm cho hắn.

Như ta nói, nếu hắn muốn giả vờ thì đã giả vờ cả đời, nếu hắn chỉ giả vờ nửa chừng thì quan thần nào mà chẳng hoài nghi hắn có ý đồ bất lương từ lâu? Về sau hắn làm gì cũng bị cho là có ý đồ xấu.

Quan văn nói hắn giết huynh giết cha, tặc tử trộm nước, mặc dù hắn chỉ làm một nửa nhưng một nửa tội danh còn lại hắn cũng phải chịu.

Hắn cực kỳ giả dối, muốn giết quan văn nhưng lại muốn có danh hiền, giằng co hồi lâu mới sai người khiêng người xuống chữa trị.

Hắn làm hoàng đế thật sự là tức chết mà.

← Trước Sau →

Bình luận

Bắn tim nào!

Để lại một bình luận


Không có bình luận.