Người Yêu Qua Mạng Là Hot Boy Trường


NGƯỜI YÊU QUA MẠNG LÀ HOT BOY TRƯỜNG

Tôi đang làm gia sư ở nhà hot boy trường để dạy kèm cho em trai của anh ấy. Bạn trai qua mạng nhắn tin thân phiền với tôi. Bảo bối, “Mẹ anh vừa tìm gia sư cho em trai mà gia sư đó lại là bạn học của anh, cô ta phiền chết đi được.” “Trùng hợp vậy sao?” Tôi nhìn Quý Đằng đang nghịch điện thoại trước mặt, cảm thấy hơi bối rối. Cô gái đó thật khó ưa, anh chẳng thích cô ta chút nào. Quý Đằng vẫn cúi đầu vừa nhắn tin vừa lẩm bẩm, “Tôi sợ đến mức không dám trả lời tin nhắn, không lẽ lại trùng hợp đến vậy? Dù bạn trai qua mạng là tôi chọn từ một người gần đây, nhưng cũng không đến mức trùng hợp vậy chứ. Dương Yên Hi, cô có thể tập trung dạy em trai tôi được không? Đừng suốt ngày nhìn điện thoại nữa. Quý Đằng thấy tôi nghịch điện thoại có vẻ không vui. Được được. Tôi miễn cưỡng đặt điện thoại xuống. Anh ấy lại cúi đầu nhắn tin. Ngay sau đó điện thoại tôi rung liên tục. Trời đất, không cho tôi chơi điện thoại thì đừng nhắn tin nữa chứ. Tôi ngẩng đầu, đúng lúc chạm phải ánh mắt hơi tức giận của anh ấy. Im lặng chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng. May là anh ấy không phát hiện ra gì bất thường. Tôi vẫn không dám tin. Bạn trai qua mạng mà tôi quen lâu nay lại chính là hot boy nổi tiếng của trường. Cô giáo, chị xem bài này em làm đúng không ạ? Quý băng hào hứng đưa vở bài tập cho tôi. Tôi nhìn qua, đúng thật là làm theo từng bước tôi đã hướng dẫn. Cậu bé rất thông minh, chỉ cần tôi dạy một dạng bài, cậu ấy có thể tự hiểu và áp dụng cho tất cả bài tương tự. Tôi hài lòng gật đầu, không kìm được mà khen ngợi. Em học nhanh thật đó, giỏi lắm. Còn chỗ nào không hiểu nữa không? Tôi nhìn đồng hồ đã dạy vượt giờ một tiếng rồi. Quý Băng tuy thông minh nhưng chắc ở trường không tập trung nên giờ mới phải học bù. Dạ không, cảm ơn cô giáo. Chị dạy hay lắm ạ. Cửa mở, mẹ của Quý Đằng bước vào nở nụ cười dịu dàng. Băng Băng, chị Hi dạy thế nào? Đã học được gì chưa? Dạ học được hết rồi. Chị Hi dạy rất hay, lại còn xinh đẹp và dịu dàng nữa. Quý Băng gật đầu liên tục, không ngừng khen tôi. Trái lại, sắc mặt Quý Đằng ngày càng khó coi, nhưng không nói gì. Được rồi, chưa bao giờ thấy con khen giáo viên nào như vậy. Vậy cứ để cô Dương dạy tiếp nhé. Quý Băng vui mừng nhảy dựng lên. Mẹ của Quý Đằng rất dịu dàng, bà nhìn vào điện thoại rồi nói, “Cô Dương, muộn thế này rồi, hai cô ở lại nhà tôi đi, tiện sáng mai đi học chung với Quý Đằng.” “Dạ, cô đừng gọi cháu là cô Dương nữa, cứ gọi cháu là Tiểu Hi là được.” Tôi nhìn vẻ mặt khó chịu của Quý Đằng liền từ chối thẳng. “Dạ, không cần đâu cô, cháu còn phải đi bệnh viện thăm mẹ ạ.” Cô ấy tỏ vẻ tiếc nuối. “Vậy à, bệnh viện thành phố cách đây xa lắm. Để Quý Đằng đưa cháu đi nhé. Tôi vừa định từ chối thì cô ấy kéo Quý Đằng đứng dậy. Con trai, mẹ nói mà không nghe à? Mau đưa bạn đi. Quý Đằng miễn cưỡng cầm chìa khóa trên bàn. Chìa khóa là loại cơ có hình chú ngựa đang tung vó. Đúng là Ferrari. Chỉ chiếc xe Ferrari này thôi cũng đủ khiến không ít nữ sinh trong trường mê mệt rồi. Anh ấy đi lấy xe bảo tôi đứng đợi ở đây. Lúc này tôi mới có cơ hội nhìn tin nhắn Quý Đằng gửi. Tin nhắn vẫn dừng ở vài phút trước. Tin cuối cùng còn là một sticker làm nũng mà anh ấy gửi. Tôi lướt lên xem lại đoạn hội thoại. Bảo bối, sao em không trả lời anh vậy? Cô ta dạy em trai anh mà không tập trung, anh mắng cho một trận rồi. Trời đất, chuyện này mà cũng phải đi kể với người khác sao? Trước đây tôi còn thấy anh ấy cái gì cũng muốn chia sẻ với tôi, thỉnh thoảng làm nũng cũng đáng yêu. Nhưng tôi vẫn không muốn liên hệ bạn trai qua mạng của mình với khuôn mặt lạnh lùng của Quý Đằng. Bảo bối, bao giờ chúng ta mới gặp nhau đây? Anh chắc chắn sẽ không làm em thất vọng đâu. Thật đúng là ngoài lạnh trong nóng, vẻ ngoài khiến hàng ngàn cô gái mê mẩn lại che giấu một tâm hồn trẻ con. Không được đâu, em xấu lắm, gặp nhau chắc không ổn đâu. Bảo bối, cuối cùng em cũng trả lời tin nhắn rồi. Vừa nãy em làm gì thế? Kêu tôi đứng đây đợi không chịu đi lái xe mà lại còn bận nhắn tin. Tôi hơi khó chịu, bực mình trả lời, bị một tên ngốc mắng cho một trận, bực lắm. Vừa gửi tin nhắn bên kia liền hiện đang nhập tin. Tên ngốc nào dám mắng bảo bối của anh hả? Nhìn đến đây, tôi suýt chút nữa bật cười, còn tự mắng chính mình nữa cơ à? Mẹ anh còn bảo anh đưa cô bạn học kia về, nhưng anh không muốn đâu. Chút nữa anh ngủ trong xe luôn. Quý Đằng đúng là lạnh lùng thật. Tại sao anh lại ghét bạn học của mình thế? Tôi hỏi mà như biết trước câu trả lời vậy. Ai nhìn vào cũng thấy Quý Đằng không thích tôi và tôi cũng đoán được phần nào lý do. Một lúc sau, Quý Đằng nhắn lại vì cô ta nói xấu anh sau lưng. Quả nhiên anh ấy vẫn chưa quên chuyện đó. Thời gian dịch bệnh, trường tôi từng bị phong tỏa một thời gian. Việc học đều dựa vào các buổi họp trực tuyến của giáo viên. Hôm đó là lần đầu tôi sử dụng một phần mềm học trực tuyến. Tôi chỉ nhớ có một biểu tượng micro, bên dưới là bốn chữ tắt tiếng, trên micro có một vạch đỏ. Đây là đang bật mic hay tắt mic, tôi thật sự không hiểu rõ. Đúng lúc bạn cùng phòng nhắn tin thoại cho tôi. Yên Hi, cậu thấy Quý Đằng đẹp trai không? Anh ấy còn có Ferrari nữa. Mình nghĩ mình thích anh ấy rồi, nhưng nghe nói mấy hôm trước có cô gái tỏ tình bị từ chối. Tôi buột miệng nói, “Cậu nhìn cái mặt của Quý Đằng mà xem, nhìn thêm hai lần nữa chắc phải mặc áo bông luôn đấy. Có gì hay ho đâu, đẹp trai chỗ nào cơ chứ?” Giáo viên đang giảng bài bỗng ho vài tiếng. “Bạn Dương Yên Hi, trong giờ học không được nói chuyện. Làm ơn tắt mic đi, tin nhắn khác của bạn tôi gửi đến.” “Yên Hi, sao cậu không tắt mic vậy? Cả lớp nghe thấy hết rồi, xong rồi, to chuyện rồi. Sau đó trường không phong tỏa nữa, nhưng chuyện này thì lan truyền khắp nơi, thỉnh thoảng còn có những cô gái đến lớp tôi chỉ để nhìn tôi. Cuối cùng thì ai dám nói Quý Đằng như thế? Không muốn sống nữa à? Nhưng Quý Đằng không hề làm khó tôi, cũng không có phản ứng gì cả, ngoại trừ ánh mắt lạnh lùng mỗi khi nhìn tôi. Mà dường như anh ấy nhìn ai cũng lạnh lùng như thế nên tôi cứ nghĩ anh ấy không nghĩ gì. Cho đến lần này, tôi mới nhận ra quả nhiên anh ấy vẫn để bụng. Chắc anh ấy cũng không ngờ được bạn gái qua mạng của mình lại chính là kẻ anh ghét. Tôi vừa nhắn tin với Quý Đằng vừa mở ứng dụng đặt xe để tìm xe. Lúc này cánh cửa sau lưng bỗng nhiên mở ra. Mẹ Quý Đằng bước ra ngoài. Bà nhìn tôi có vẻ hơi bất ngờ. Ơ Tiểu H sao con vẫn ở đây vậy? Thế Quý Đằng đâu rồi? Bà ấy nhìn quanh một chút. Không sao đâu ạ. Cháu đã đặt xe rồi. Hủy ngay hủy ngay. Để Quý Đằng đưa cháu đi. Bà lấy điện thoại áp lên tai mỉm cười với tôi rồi đi qua một bên. Quý Đằng, con đang ở đâu? Không coi mẹ ra gì đúng không? Một phút sau, bà giơ tay ra hiệu OK với tôi. Chẳng bao lâu, một chiếc Ferrari màu đỏ lao tới. Quý Đằng lạnh lùng liếc tôi một cái, lên xe. Ai ngờ bà ấy lại chen lên trước tôi, một tay bà túm lấy tai Quý Đằng, “Con phải đối xử tốt với Tiểu Hi, con có biết tìm một gia sư cho em con khó thế nào không? Nếu chọc cô ấy bỏ dạy, con tự dạy em đi.” Quý Đằng Nhân nhó vì đau, nghiến răng nói, “Mẹ, được rồi được rồi, con biết rồi mà. Khi đi qua một quán nướng, tôi bảo Quý Đằng dừng xe. Anh ấy nhìn tôi, vẻ mặt bất lực như muốn nói, “Cậu sao mà lắm chuyện thế?” Tôi vừa xuống xe, điện thoại liền reo lên, “Không cần nghĩ cũng biết là tin nhắn của Quý Đằng.” Ha ha, vừa chơi tôi vừa nhắn tin cho tôi, tôi không thèm trả lời đâu. Nghĩ lại tôi và Quý Đằng quen nhau là nhờ chơi game. Lần đó là trận thăng hạng, tôi bật chế độ tìm người gần đây, chỉ thấy mỗi anh ấy là Vương Giả Vinh Diệu. Tôi thử gửi lời mời, không ngờ anh ấy vào ngay lập tức. Nghĩ lại, một người không bao giờ để ý đến con gái như Quý Đằng, vậy mà lại yêu qua mạng. Nếu bạn thân mê trai của tôi biết chuyện này, không biết nó có khóc chết không nữa. Mua xong xiên thịt, tôi lên xe và mới mở tin nhắn của Quý Đằng. Bảo bối, chúng ta gặp nhau được không? Anh còn chưa từng nhìn thấy em bao giờ. Ý định gặp mặt này anh ấy đã đề cập với tôi nhiều lần. May mà trước giờ tôi không đồng ý. Nếu gặp rồi anh ấy thấy tôi, chắc sẽ trở mặt ngay tại chỗ. Nếu em trông giống như bạn học của anh, anh có còn thích em không? Bảo bối. Từ lúc biết Quý Đằng là bạn trai mạng, tôi thậm chí thấy mỗi câu thêm hai chữ bảo bối này có chút kỳ cục. Tôi nghe thấy tiếng chuông thông báo tin nhắn của anh ấy, anh chỉ liếc qua một cái, không trả lời vì đang lái xe. “Đến nơi rồi.” Giọng anh lạnh lùng vang lên. “Ha ha, trên mạng đâu có lạnh lùng thế này với tôi, đồ hai mặt.” “Cảm ơn nhé.” Tôi ngập ngừng một lúc, cuối cùng vẫn nói lời cảm ơn. Vừa xuống xe, chiếc Ferrari đã dồ ga phóng đi mất. Trời ơi, đúng là tuyệt tình à. Tôi phải vất vả lắm mới tìm được phòng bệnh của mẹ tôi. Trước đó tôi đã hỏi nhiều lần nhưng bà không cho tôi tới thăm. Bà ở trong một phòng bệnh cao cấp chỉ có một mình. Mẹ, mẹ thấy đỡ hơn chưa? Thấy tôi đến, sắc mặt mẹ tôi lập tức thay đổi. Bà định xuống giường để ngăn tôi lại. Sao con lại tới đây? Mau đi về đi. Tôi nhìn bà đầy bất lực. Con biết rồi, mẹ nhập viện là vì ông bác sĩ đó mà. Không sao đâu. Con vừa thấy ông ấy đi xuống tầng, mẹ tôi thở phào nhẹ nhõm lại trở về dáng vẻ mệt mỏi. Thế thì được, nhưng không thể để ông ấy biết mẹ có đứa con lớn thế này. Đợi ông ấy đồng ý rồi hãy nói. Tôi cười bất lực. Xiên thịt cừu này mẹ còn ăn không? Ăn để xiên ở đây. Con có thể về rồi. Tôi đành ngồi xuống cạnh bà một cách bất lực. Mẹ ơi, mình về nhà ở đi. Căn biệt thự đó con ở một mình thấy sợ lắm, cứ cảm giác chống trải sao ấy. Mẹ tôi chỉ mải mê ăn xiên, không thèm để ý tôi. Hai, giờ con về nhà cũng buồn lắm, vì thế con mới đi làm gia sư đây này. Ai bảo con mặc đồ quê thế? Mẹ mua bao nhiêu đồ hiệu, túi xách cho con mà con không chịu mặc? Mẹ tôi kiên quyết đến mức đáng sợ không về. Đợi mẹ cưa đổ được ông bác sĩ đó rồi tính. Gần nước được hưởng trăng trước mà. Lúc này điện thoại tôi sáng lên là tin nhắn Weat là mẹ của Quý Đằng nhắn. Tiểu Hi à, sau này trưa và tối tan học đều đến dạy cho Quý Băng nhé. Dì sẽ tăng lương cho cháu. Cháu và Quý Đằng hai đứa tan học xong đi cùng nhau để Quý Đằng đưa cháu đến. Khuyên mẹ tôi suốt một tiếng đồng hồ nhưng bà hoàn toàn không lay chuyển trước lời cầu xin của tôi. Cuối cùng tôi phải ra IKia mua một con gấu bông thật lớn. Tối ôm ngủ mới thấy yên tâm hơn. Về đến nhà, căn nhà đen như mực trông chẳng khác nào một con quái vật há miệng rộng. Tôi thậm chí không bật đèn, chỉ dùng đèn pin soi đường chạy thẳng về phòng ngủ. Nhà lớn cũng chẳng tốt đẹp gì, chỉ khiến người ta thêm sợ hãi. Bật điều hòa, đắp chăn, tôi bắt đầu nhắn tin với Quý Đằng. Mỗi lần nhắn tin với anh ấy, tôi luôn có cảm giác an tâm hơn. Nếu em trông giống bạn học kia của anh, chắc anh phải cân nhắc lại. Tin nhắn này được gửi từ hơn 10 phút trước là câu trả lời cho câu hỏi tôi hỏi anh trên xe. Chấm hỏi, “Không phải anh nói em thế nào anh cũng thích sao?” Tin nhắn từ anh ấy rõ ràng chậm đi một nhịp. Không được, dù sao cũng không thể giống bà phù thủy kia, không thì anh sẽ buồn lắm. Đúng là anh ấy chán ghét tôi thật. Mặc dù tôi chê anh ấy xấu nhưng người khác đâu có nghĩ vậy, cần gì phải để bụng. Vợ ơi, hôm nay sao không rủ anh chơi game? Thấy cách xưng hô này, tôi nổi cả da gà, thậm chí không dám tưởng tượng giọng điệu và biểu cảm của Quý Đằng khi nói câu này. “Cái gì cơ? Vợ ơi, đừng gọi như vậy nữa.” Ngay sau đó là một sticker mèo nhỏ tỏ vẻ ấm ức. Này, anh làm gì thế hả? Ở ngoài thì lạnh lùng, yêu đương qua mạng cũng không cần thả lỏng quá như vậy chứ. Tôi quyết định trả lời câu hỏi, bỏ qua cách xưng hô này. Gần đây em bận, trưa và tối chắc không chơi game được nhiều. Thôi được, nói chuyện một hồi đã gần 12:00 đêm. Ngủ đây vợ ơi, chúc ngủ ngon. Ngủ ngon. Cuối cùng hai chữ chồng ơi đó, tôi không đủ can đảm để nhắn lại. Xe po chờ của mẹ tôi đậu trước nhà. Đáng tiếc tôi không có bằng lái nên mỗi ngày vẫn phải gọi xe đến trường. Vừa xuống xe, tôi đã thấy bạn thân đứng vẫy tay ở cổng trường, khuôn mặt vui vẻ chạy lại. “Yên Hi, hôm nay cậu trông cũng xinh ghề.” Đằng sau vang lên tiếng gầm rú lớn, một chiếc Ferrari đỏ quen thuộc như con mãnh thú gào thét dừng ngay trước cổng trường. Không ngoài dự đoán, mỗi lần đi học Quý Đằng đều xuất hiện cao ngạo như thế. Tôi nhìn quanh phát hiện có gì đó không ổn. “Sao thế? Hôm nay cổng trường sao đông người vậy? Cậu không biết à?” “Hôm nay sinh nhật Quý Đằng, Chu Thiến nói muốn tỏ tình với anh ấy, tất cả tụi mình đều đến xem.” Trong đám đông, tôi ngay lập tức thấy Chu Thiến đang cầm một chiếc bánh sinh nhật cực kỳ xa hoa. Xung quanh mọi người đều tụ lại bàn tán xì xảo. Bảo sao hôm nay cậu đến sớm hơn mình? Chắc để xem màn tỏ tình chứ gì. Bạn thân tôi tỏ vẻ khinh thường. Tỏ tình gì chứ? Mọi người đều đến để xem trò cười thôi. Ai mà nghĩ cô ta có thể thành công được. Chu Thiến là người rất nổi tiếng trong trường, nhưng tôi không biết nhiều về cô ta, chỉ nghe nói nhà cô ta có chút điều kiện, nhưng cô ta rất khoa trường. Sao thế? Mình thấy cô ấy cũng xinh mà. Dù đứng từ xa, tôi cũng có thể thấy Chu Thiến nổi bật giữa đám đông nữ sinh. Dáng người cao giáo, làn da trắng mịn, ngũ quan tinh tế, nhìn là biết ngay một cô tiểu thư ngây thơ chưa từng trải qua yêu đương bao giờ. Bạn thân tôi vỗ vai, ánh mắt đầy vẻ cậu còn non lắm. Biết bao nhiêu cô gái tỏ tình với Quý Đằng, cậu từng thấy anh ấy đồng ý ai chưa? Huống chi Chu Thiến nổi tiếng là người không có nhân phẩm, Quý Đằng làm sao mà đồng ý được? Cũng không biết Quý Đằng đang làm gì trong xe mãi mà không xuống. Sự tò mò của tôi cũng bị khơi lên. Cô ta nhân phẩm thế nào mà tệ vậy? Chặn con gái nhà người ta trong nhà vệ sinh để đánh. Cậu chưa thấy hả? Cứ tưởng nhà có tí tiền thì giỏi lắm, chuyên đi bắt nạt những người có điều kiện không tốt, không biết là tâm lý có vấn đề không nữa. Quả nhiên không thể nhìn người qua vẻ bề ngoài. Cô ta tỏ tình mà còn đăng tin lên nhóm, nghĩ mình có thể thành công thật sao? Tớ đến đây chỉ để xem cô ta bẽ mặt thôi. Bỗng dưng điện thoại trong túi tôi rung lên. Ngươi gọi là bà chủ, là mẹ của Quý Đằng. Alo. Gì ạ? Có chuyện gì không ạ? Quý Đằng có tìm cháu ở trường không? Tôi nhìn chiếc Ferrari không xa, lắc đầu. Dạ không ạ. Được rồi, Tiểu Hi, cháu chờ một lát. Chỉ một lúc sau, Quý Đằng bước ra khỏi xe. Khi cánh cửa kiểu cánh bướm mở ra, anh ấy trông như một hoàng tử bước ra từ chuyện cổ tích. Chu Thiến e thẹn cầm chiếc bánh sinh nhật xa hoa tiến đến trước mặt anh ấy. Bạn thân tôi thì kéo lấy tay tôi, gương mặt đầy phấn khích. Quý Đằng, chúc mừng sinh nhật. Cô ta hai tay nâng chiếc bánh, trên khuôn mặt còn thoáng hiện chút đỏ ửng. Quý Đằng dừng bước, nhìn chiếc bánh một cách vô cảm, không hề có ý định nhận lấy. Cảm ơn. Nói rồi, anh ấy bước tiếp, để lại Chu Thiến đứng ngây người tại chỗ, mặt đầy vẻ bối rối. Những người xung quanh hoặc cười nhạo hoặc tỏ vẻ đồng cảm. Bạn thân tôi suýt cười ra tiếng, kéo tay tôi đầy sung sướng. “Tớ đã biết mà, tớ đã biết mà. Cô ta chắc chắn không thành công được. Nhưng rồi tôi cảm thấy có gì đó sai sai. Chết tiệt! Sao anh ấy lại đi thẳng về phía tôi? Quả nhiên, ánh mắt lạnh như dao của Quý Đằng chĩa thẳng vào tôi. Bạn thân tôi cũng nhận ra điều gì đó bất thường. Yên Hi, sao Quý Đằng lại đi về phía cậu? Gì đây? Dì bảo tôi chờ, chẳng lẽ là chờ con trai gì sao? Bạn thân tôi căng thẳng kéo chặt tay tôi. Này, cậu đừng có kéo tay tớ mãi. Khi vui cũng kéo, căng thẳng cũng kéo. Tay tớ sắp bầm rồi đây. Khi Quý Đằng tiến lại gần, tôi mới nhận ra tai anh ấy đỏ lên. Tôi chợt nhớ lại chiêu véo tai của mẹ anh ấy tối qua. Không lẽ sáng nay anh ấy lại bị véo tai tiếp? Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt chẳng khác gì khi nhìn Chu Thiến lúc nãy. Tôi thành thật mời cậu, trưa nay nhất định phải về nhà cùng tôi, được không? Tôi ngẩn người ra, sau đó gật đầu. Thấy tôi gật đầu, sắc mặt anh ấy thoáng mất tự nhiên rồi quay lại xe. Chiếc Ferrari gầm rú lao thẳng vào trong trường. Bạn thân tôi nhìn tôi với vẻ kinh ngạc lẫn ngưỡng mộ. Sao? Về nhà cùng nhau? Cậu cưa đổ anh ấy rồi à? Cưa gì mà cưa? Tớ là gia sư của em trai anh ấy. Làm ơn đại tiểu thư, đừng có nhiều chuyện thế chứ. Không ngờ bạn thân tôi chẳng thèm thay đổi biểu cảm, vẫn là khuôn mặt mê trai như trước. Hu hu, thế mà vẫn thấy hạnh phúc. Đáng tiếc tớ học rốt quá, học sinh cấp ba tớ không dạy nổi. Cơn mê trai của bạn tôi còn chưa dứt, điện thoại của mẹ Quý Đằng lại gọi đến lần nữa. Lần này Quý Đằng đã tìm cháu rồi chứ? Nếu tôi không nghe nhầm, trong giọng nói của dì còn mang theo cả sự tự hào. Dạ, tìm rồi, vừa mới tìm xong ạ. Được rồi, tôi đoán không sai mà. Ôi, thằng bé Quý Đằng chỗ nào cũng tốt, chỉ là lạnh lùng quá thôi. Tiểu H, cháu hiền thế này, chắc không dám ngồi xe nó nên gì bảo nó đích thân mời cháu rồi, yên tâm chưa nào? Không ngờ Quý Đằng lại nói chuyện kiểu khó chịu vừa rồi. Dì ơi, giờ cháu càng không yên tâm hơn nữa. Nhưng tôi vẫn lễ phép đáp, cảm ơn dì ạ. Cút điện thoại, bạn thân liền rụt rè chọc vào tay tôi. Yên Hi, hình như cậu đã trở thành tâm điểm của mọi người rồi. Quả nhiên, ánh mắt của phần lớn mọi người xung quanh đã chuyển từ Chu Thiến sang tôi. Đặc biệt là Chu Thiến, ánh mắt cô ta nhìn tôi như thể tôi vừa giết cha cô ta vậy. Dù sao trong mắt mọi người, dường như tôi đã phá hỏng một màn tỏ tình lãng mạn, tự nhiên tôi có chút cảm giác nhục nhã của kẻ thứ ba. Đi thôi, chẳng có gì hay để xem cả. Tôi kéo bạn thân chạy thẳng vào lớp. Thoát khỏi đám đông, linh hồn hóng hớt của bạn tôi lại bùng cháy. Lúc trước học online cậu nói Quý Đằng như vậy, giờ làm gia sư ở nhà anh ấy, anh ấy không làm khó cậu à? Tôi bày ra bộ mặt sắp khóc. Thôi đừng nhắc nữa, làm gia sư được mấy tiếng mà suýt bị anh ấy hành chết. Cậu chuyên khơi lại chuyện đau lòng hả? Nếu cậu không nói anh ấy như vậy thì khả năng cậu tỏ tình thành công với Quý Đằng còn cao hơn Chu Thiến.” Nghe vậy, tôi vội xua tay, “Không dám đâu, tôi không đủ tự tin.” Ai ngờ bạn thân lại đột nhiên nghiêm túc, sao lại không đủ tự tin? Cậu không biết mình sinh thế nào à? Thêm nữa, cậu còn có điều kiện, rất hợp với gia đình Quý Đằng. Bạn thân là người duy nhất biết gia đình tôi có điều kiện vì sinh nhật tôi trước đây chỉ mời mỗi cô ấy. Nghe cô ấy khen mình, tôi lấy điện thoại ra lướt lại đoạn tin nhắn tối qua với Quý Đằng. Ánh mắt tôi dừng lại ở cách anh ấy gọi tôi. Vợ yêu, trong lòng tôi dấy lên một cảm giác khó tả. Nếu anh ấy biết tôi là ai, liệu anh ấy còn nói được hai chữ này không? Hay sẽ như cách anh ấy nhìn Chu Thiến, lạnh lùng liếc một cái rồi không biểu cảm gì? Khi tôi còn đang ngẩn ngơ nhìn màn hình tin nhắn thì một tin nhắn mới từ Quý Đằng lại đến. Vợ ơi, sáng nay mẹ anh lại véo tai anh làm đỏ hết cả tai, kèm theo đó là một sticker mèo con khóc lóc. Xoa đầu nè, không sao chứ? Vì sao vậy? Chà, tôi đoán đúng rồi. Có vẻ tôi có năng khiếu làm thầy bói đây. Chỉ vì cô gia sư của em trai anh, mẹ anh mới ra tay với anh. Sao mọi chuyện lại quay về tôi nữa rồi? Ai ngờ Quý Đằng liền đổi giọng, bắt đầu phản nản về tôi. Nói thật, tôi nghi ngờ anh ấy chưa từng yêu đương. cứ trước mặt bạn gái mạng lại đi nói về người con gái khác. Nếu anh ấy không nói về tôi, chắc tôi đã chia tay anh ấy lâu rồi. Em biết cô gái đó ngốc cỡ nào không? Thế nào? Cô ấy ngốc ra sao? Tôi thầm lườm trong lòng, muốn xem anh ấy nói tôi ngốc thế nào đây. Mẹ anh bảo anh gọi cô ấy vào nhà. Lúc đó trước cửa có một cô gái khác mang bánh sinh nhật đến, anh không tiện xuống xe. Thế mà cái người ngốc kia chẳng biết đang nhìn gì, không vào trường cũng không rời đi, còn mách với mẹ anh, anh không còn cách nào khác, phải xuống xe tìm cô ấy. Vừa rồi mặt lạnh lùng như băng, giờ lại ngồi đây than thở, đúng là quý thiếu gia thay đổi sắc mặt quá nhanh. Mà ai mách với mẹ anh chứ? Đột nhiên tôi nghĩ ra một cách trêu anh ấy. Ồ, còn có người mang bánh cho anh nữa cơ à? Đúng là hot quá nhỉ. Quả nhiên với người chưa từng yêu như Quý Đằng, bên kia im lặng hồi lâu không nhắn lại. Đúng vậy, hôm nay là sinh nhật anh, vợ yêu không định tặng anh món quà nào sao? Trời đất, anh đối xử với tôi thế nào không tự biết à? Muốn tặng thì tôi tặng cho hai bà tai đấy. Tôi nhanh chóng gửi qua một bao lì xì 200 tệ. Hài lòng chưa? Cười một cái đi nào. Ai ngờ Quý Đằng không nhận mà lại gửi ngược lại cho tôi một bao lì xì khác. Vợ yêu cầm tiền này mua cho anh một chiếc bánh kem mang đến trường a nhé được không? Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười đầy hiểm ý. Tôi nhận lì xỉ, lập tức tắt thông báo. Ha ha, để anh biết thế nào là tiền mất tật mang. Không biết tại sao, Chu Thiến và Quý Đằng lại bước vào lớp gần như cùng lúc. Cả hai đều trông không được vui, vẻ mặt có chút uể oải. Nghĩ kỹ lại, cả hai người họ đều bị tôi làm cho khổ sở, tự nhiên tâm trạng tôi khá lên hẳn. Quý Đằng có lẽ không quá ác ý với tôi, dù sao anh ấy cũng không biết tôi là thủ phạm. Còn Chu Thiến thì khác, ánh mắt cô ta nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Hai tiết học kéo dài gần hai tiếng, tôi chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy Chu Thiến quay lại, dùng ánh mắt oán hận dán chặt vào tôi. “Này, nhìn cái gì mà nhìn? Trông cô chẳng khác nào một oán phụ, tôi chỉ muốn móc mắt cô ra thôi. Bị cô ta nhìn suốt một tiết học, tâm trạng tôi sắp sụp đổ rồi. Cuối cùng cũng đến giờ giải lao, tôi cứ nghĩ cô ta sẽ kiếm cớ gây sự với tôi. Nhưng không ngờ, hết hai phút giải lao, cô ta vẫn ngồi yên tại chỗ. Hơi ngượng rồi, tôi đã đánh giá cô ta quá thấp thì phải. Nhưng vừa thấy Quý Đằng bước ra khỏi lớp, Chu Thiến liền lao thẳng tới chỗ tôi. Ha ha, thì ra là ngại đông người à. Dương Yên Hi, tôi cảnh cáo cô, cô nên biết cái gì xứng với mình và cái gì không hả? Tôi không xứng với cái gì, làm phiền cô chỉ rõ giúp. Mặt Chu Thiến tối sầm, có lẽ cô ta chưa từng gặp ai dám đối đầu thẳng thắn như tôi. Lúc này đám đệ tử của cô ta thấy đại ca tức giận liền kéo đến bao vây tôi lại. Tôi nhìn cô ta, vẻ mặt đầy khinh thường. Sao đông người thì ghê gớm lắm à? Lại còn chơi mấy trò con nít cấp hai. Bạn thân tôi cũng đứng cạnh tôi nhưng chẳng giúp được gì. Chu Thiến đúng là kiểu người điên loạn, nếu động tay động chân thì tôi và bạn chắc chắn không phải đối thủ. Cô ta tức giận đến mức ngực phập phồng dữ dội, rõ ràng là bị tôi chọc điên. Không biết mình không xứng với cái gì hả? Giọng cô ta bỗng lớn hơn hẳn. Tại vì nhà cô nghèo, đừng mơ tưởng dựa vào Quý Đằng để trèo cao, cô không xứng. Tôi mỉm cười nhìn cô ta, không thèm phản bác. Một người mang túi ch 3 năm không đổi mà ở đây giả vờ giàu có à? Cười nhạo tôi nghèo thì được thôi vì thực ra cô ta cũng chẳng giàu có gì. Nhưng cãi nhau giữa lớp học thế này thật sự quá mất mặt. Tôi không muốn tiếp tục nữa. Có vẻ như sự im lặng của tôi khiến cô ta tự tin hơn. Cô ta nói tiếp. Câu nói này khiến tôi từ bỏ ý định hòa giải ngay lập tức. Ai mà chẳng biết ngày nào cũng thấy mẹ cô đến đón không phải vì cô không có bố à? Tim tôi thắt lại ngay lập tức đứng dậy và tắt cô ta một cái. Tiếng tát vang khắp lớp ai cũng nghe rõ mồn một. Nỗi đau mất đi người thân, thời gian có dài bao nhiêu cũng có thể quen, nhưng chỉ khi nó không bị người khác nhẫn tâm xé toạc, khơi dậy sự đau đớn đến tận xương tủy kia thôi. “Bố tôi là lính cứu hỏa, mẹ tôi thì sao?” Một quý bà yêu cái đẹp, một người lính cứu hỏa nghiêm túc như bố tôi bị sự dịu dàng của mẹ tôi làm cho gục ngã. Ngày nhà xưởng xảy ra sự cố, bố tôi đi làm nhiệm vụ. Sau đó tôi mới biết chủ nhà xưởng đã không báo trước rằng bên trong có vật liệu dễ cháy nổ. Hôm đó không món đồ hiệu nào che được vết nước mắt trên khuôn mặt mẹ tôi. Lần đầu tiên tôi thấy bà khóc thảm thiết đến thế. Cô dám đánh tôi? Chu Thiến tức tối định lao vào đánh nhau với tôi. Tôi cũng không nhượng bộ nói đến bố tôi, cô ta phải nhận được bài học. Đột nhiên tôi cảm thấy cổ tay mình bị một bàn tay ấm áp nắm lấy. Sau đó tôi bị một lực kéo không cưỡng lại được lôi ra ngoài. Đối diện với khuôn mặt nhăn nhó của Quý Đằng. Con gái mà đi đánh nhau, cậu làm sao dạy em trai tôi cho tốt được đây? Tôi hậm hực hất tay anh ấy ra. Sao cờ? Tôi đánh nhau thì liên quan gì đến chuyện dạy em trai anh? Anh ấy nhìn tôi, khuôn mặt như thể chỉ cần tôi nói thêm sẽ bị ăn đòn. May mà Chu Thiến thấy Quý Đằng đến thì cũng mất hứng chiến đấu. Cô ta lủi về chỗ ngồi như chuột chạy qua đường. Đến giờ tan học buổi trưa, bụng tôi đã réo ầm lên. Tôi quay lại nhìn chỗ ngồi của Quý Đằng, nhưng anh ta đã biến mất từ bao giờ rồi. Gì chứ? Nói là cùng đi cơ mà. Tôi thất vọng thu dọn đồ, nhưng lại nhận ra ánh mắt không thân thiện chút nào đang nhìn mình. Lại là Chu Thiến, cô ta đúng là giai như đỉa. Bạn thân tôi cũng nhận ra tình hình không ổn, đám bạn của Chu Thiến cũng không chịu rời đi. Tình thế này có vẻ không tốt cho chúng tôi. Thực ra là không tốt cho mỗi mình tôi thì đúng hơn. Dù sao mẹ bạn thân cũng đến đón cô ấy, còn mẹ tôi thì vẫn đang nằm viện lo tán tỉnh bác sĩ. Dương Yên Hi, cậu định chết gì trong lớp à? Tôi quay lại đối diện với ánh mắt thiếu kiên nhẫn của Quý Đằng. May mà anh ấy xuất hiện kịp thời, cứu tôi một bàn thua trông thấy. Tiểu H, cuối cùng cháu cũng đến, mau vào ăn cơm đi, đồ ăn nguội hết rồi. Không hiểu sao là một gia sư mà tôi lại cảm giác như gì ấy hơi quá nhiệt tình. Quý Băng thấy tôi đến cũng vui mừng không thôi. Có vẻ ngoài Quý Đằng ra, cả nhà họ đều rất quý mến tôi. Trong bữa ăn, mẹ Quý Đằng đột nhiên lên tiếng, “Tiểu Hi, dì định trả cháu gấp đôi lương, chỉ cần trưa và tối cháu đều đến dạy băng băng.” “Dạ không cần đâu dì ạ. Sao tự nhiên lương lại tăng vậy?” Dì ấy dường như nhận ra sự thắc mắc của tôi, liền giải thích, “Cháu đừng ngại mà không nhận lương. Thằng băng băng này rất kén chọn, không ít giáo viên đã bỏ cuộc, mãi mới tìm được một người phù hợp như cháu. Còn lý do thứ hai, hôm qua cháu nói mẹ cháu bị bệnh phải không? Gì cũng hiểu, có lẽ cháu cũng cần tiền hơn.” Nghe lời giải thích này, tôi thực sự cảm động. Chắc lý do thứ hai là chính. Dì nghĩ tôi khó khăn vì mẹ nằm viện, lại thêm một lần bị hiểu lầm, từ chối lòng tốt của người khác luôn khó hơn là chấp nhận. Thôi thì tăng, lương thì tăng, tôi sẽ không từ chối nữa. Buổi chiều không có tiết, chắc tôi sẽ phải ở đây cả buổi. Chị ơi, chị biết chơi game không? Đùa gì thế? Tôi mà không biết chơi game à? Ha ha, coi thường ai đấy. Vương giả Vinh Diệu nghe tên chưa? Mắt Quý Băng như sáng rực lên. Chị có thể dẫn em chơi vài trận không? Em đang thi lên hạng, dù sao ở đây cả buổi chơi vài trận cũng không mất gì. Lên luôn. đăng nhập đi một trận tôi chơi chẳng tốn chút sức nào. Qua chị giỏi quá, học hành cũng giỏi, chơi game cũng đỉnh, lại còn xinh nữa. Tôi được khen mà sướng rơn. Nào, chơi thêm trận nữa. Tiếng chuông điện thoại cắt ngang lời tôi, trên màn hình hiện tên mẹ tôi. Mẹ tôi mà chủ động gọi điện cho tôi sao? Alo, Yên Hi, mẹ để quên một tài liệu ở nhà, giờ rành không? Con mang qua cho mẹ được không? Quả nhiên chẳng có chuyện gì tốt lành. Được rồi, mẹ đợi một chút. Trời đất vừa mới được tăng lương xong. Dì ơi, thật ngại quá. Bệnh của mẹ cháu lại chuyển biến nặng hơn, cháu phải đi ngay ạ. Có cần để Quý Đằng đưa cháu đi không? Không cần đâu gì ạ. Tôi quay người bước ra ngoài. Quý Băng cười tươi nhìn về phía Quý Đằng. Anh ơi, chị Hi chơi game giỏi hơn cả anh nữa. Quý Đằng liếc cậu em trai một cái, đưa anh xem bảng thành tích của cô ấy. Quý Băng đưa điện thoại ra trước mặt anh trai. Trận Vương Giả Vinh Diệu 13 mạng không chết lần nào. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của Quý Đằng không phải là thành tích của tôi mà là ID của tôi. Tôi là Hoa Khôi đại học A. Quý Đằng nhìn lại tên trong game của mình. Tôi là nam thần đại học a. Đây chính là cái tên mà anh và bạn gái qua mạng đã mất rất nhiều thời gian để nghĩ ra. Tay Quý Đằng siết chặt, kêu răng rắc, cuối cùng đã tìm thấy cô ấy rồi. Khi tôi vất vả đến được cổng bệnh viện, từ xa đã thấy một bóng dáng quen thuộc. Chu Thiến, thật đúng là oan ra ngõ hẹp, không có đám đệ tử bên cạnh, tôi chẳng thèm bận tâm đến cô ta. Tuy nhiên, tôi vẫn chọn cách lờ đi, coi như không thấy. Nhưng khi đi ngang qua cô ta, giọng nói chua ngoa kia cũng đúng lúc vang lên, quả thật không làm tôi thất vọng. Ôi chao, không phải mẹ cậu bị bệnh chứ? Đúng là ông trời có mắt. Cái miệng cậu chứa mấy ký phân vậy, dù sao cũng đang ở ngoài, tôi không muốn làm trò cười cho người khác. Sao thế? Bố cậu không bệnh à? Vậy chạy đến bệnh viện làm gì? Không ngờ cô ta ngẩng cao đầu nói, “Bố tôi không bệnh, ông ấy đến bệnh viện để bàn chuyện làm ăn.” Ôi trời, bàn chuyện làm ăn mà đến bệnh viện mới nghe lần đầu đấy. Tôi không muốn phí lời thêm liền đi thẳng vào phòng bệnh. Mẹ tôi đang trò chuyện với một người đàn ông mặc vest rất lịch sự. Tôi gõ cửa. Mẹ, con mang tài liệu đến rồi. Có vẻ như cuộc trò chuyện của họ sắp kết thúc. Được rồi, anh Chu, nếu các điều kiện đã thỏa thuận, chúng ta ký hợp đồng nhé. Được thôi. Người đàn ông lịch sự ký tên rất dứt khoát. Mẹ ơi, con nói cho mẹ biết, hôm nay suýt nữa con đánh nhau ở trường đấy. Không ngờ mẹ tôi đang ký giấy thì dừng lại, bắt đầu mắng tôi. Bình thường thì không sao. Tại sao phải đánh nhau? Nguy hiểm lắm con biết không? Cô ta nói nhà mình nghèo thì con không sao cả, nhưng cô ta lại nói đến bố, con không chịu được. Tôi để ý thấy mẹ khẽ run lên, hỏng rồi, lỡ lời mất rồi, không nên nhắc đến chuyện này trước mặt mẹ. Ai thế? Giọng mẹ rất bình tĩnh, nhưng tôi biết bà đang giận. Người đàn ông kia liền an ủi, trẻ con bây giờ đúng là không hiểu chuyện. Hay là tổng giám đốc Lưu, chúng ta ký nốt giấy tờ đi. Bố ơi, sao lâu thế mà bố vẫn chưa xong? Cả ba người đều quay nhìn về phía cửa. Là Chu Thiến, tổng giám đốc Chu ban chuyện làm ăn trời đất. Người đàn ông này là bố của Chu Thiến sao? Ánh mắt của Chu Thiến nhìn tôi đầy kinh ngạc. Tôi quay sang nhìn mẹ, chỉ tay về phía cửa, “Mẹ, chính là cô ta, không ngờ có ngày tôi cũng đi mách lẻo như thế này.” Quả nhiên con người ta luôn sống như cái điều mình từng ghét, nhưng phải thừa nhận cảm giác này thật sự rất sướng. Sắc mặt của người đàn ông lập tức trở nên khó coi, dường như không biết phải xử lý ra sao. Mẹ tôi cũng không nói nhiều, chỉ đặt bút xuống bàn. “Anh Chu, tôi nghĩ hợp đồng này cần xem xét lại, có vẻ chưa ổn lắm, để hôm khác bàn tiếp nhé.” Khóe miệng của ông ta co giật, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc. Đừng vậy chứ chị Lưu, bên tôi đã chuẩn bị xong hết rồi. Mẹ tôi im lặng không trả lời. Chu Thiến qua đây ngay. Người đàn ông tức giận đến mức run rẩy. Chu Thiến không còn cách nào khác, cô ta nhìn bố với ánh mắt sợ hãi, từng bước run rẩy tiến vào. Chát! Âm thanh cái tát vang lên rất rõ, chưa đến 5 giây, dấu bàn tay đã in hằn trên mặt cô ta. Sao mày lại không biết điều như thế? Bố đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có bắt nạt bạn học.” Nước mắt Chu Thiến rơi lã trã, nhưng cô ta không dám hé môi. Mẹ tôi chỉ lạnh lùng nhìn, không hề có ý can ngăn. Còn tôi, tôi thậm chí có chút hả hê. Thật là, cảm giác làm người xấu đúng là thú vị. Người đàn ông quay sang nhìn mẹ tôi. Được chưa chị Lưu? Con gái tôi sai, tôi sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng. Mâu thuẫn của bọn trẻ trong trường cứ để chúng tự giải quyết ở trường là được. Nghe vậy, ông ta như nhìn thấy tia hy vọng. Chắc chắn rồi, ngày mai tôi sẽ bảo con gái xin lỗi Tiểu Hi ở trường, được không? Người đàn ông nhìn về phía tôi, “Là người hiền lành, tôi đương nhiên không làm căng mọi chuyện làm gì nên chỉ đành khẽ gật đầu.” “Vậy được rồi anh Chu, mai chúng ta sẽ ký hợp đồng, không vấn đề gì chứ?” “Được, được, không ảnh hưởng gì cả.” Ông ta vội vàng bước ra ngoài, còn kéo theo con gái mình đi luôn. Nhìn họ rời khỏi, tôi liền ôm trầm lấy mẹ. “Mẹ, mẹ tuyệt nhất luôn. Đúng là mẹ của con. Yên tâm, dù thế nào mẹ cũng không để con bị bắt nạt.” Lúc này, một người đàn ông bước vào, chính là vị bác sĩ mà mẹ tôi thích. Nhìn hai mẹ con tôi ôm nhau, ông ta có chút ngạc nhiên. Đây là ai thế? Con gái chi à? Mẹ tôi không thương tiếc đẩy tôi ra. Không, đây là cháu gái tôi. Trên đường bắt taxi về nhà, tôi mở tin nhắn của Quý Đằng ra xem. Từ lúc tôi bật chế độ im lặng, anh ấy đã nhắn không ngừng. Tin nhắn gần nhất là từ 5 phút trước. Vợ ơi, nếu anh dựa vào khả năng của mình tìm được em, chúng ta có thể ôm hôn không? Ôm hôn? Tôi đang ngay trước mặt anh mà anh không nhận ra. Anh lấy đâu ra khả năng? Được thôi, tùy anh, nếu anh làm được mớ tính. Ok, em đợi đấy. Về đến nhà Quý Đằng, gì liền hỏi, “Sao rồi? Mẹ cháu thế nào rồi?” “Tôi thật sự muốn nói con không có mẹ nữa, con thành cháu gái mẹ con rồi, còn mẹ nào ở đây nữa cũng ổn ạ, nhưng tâm lý có chút vấn đề.” “Tâm lý không ổn à? Cái này khó chữa lắm đấy.” Quý Đằng đang ngồi trên sofa, gác chân rất thoải mái, bỗng đứng dậy nói, “Lên phòng tôi.” “Hả?” “Ý gì đây?” Quý Đằng hoàn toàn phớt lờ ánh mắt nghi ngờ của tôi, bước thẳng lên lầu hai. Trời đất, tôi có nên đi theo không đây? Chị ơi, chị về rồi à? Em có một bài không hiểu, chị qua đây giúp em với. Quý Băng đứng ở cửa phòng gọi tôi. Tôi nhìn lên lầu hai, dù hơi băn khoăn nhưng cuối cùng vẫn đi về phía Quý Băng. Dù sao làm gia sư mới là công việc chính của tôi, huống chi tôi cảm thấy mỗi lần Quý Đằng tìm tôi đều không có chuyện gì tốt lành cả. Bài nào em không hiểu, cả chương này luôn từ trường và cảm ứng điện tử. Cái này giảng chắc đến Tếtch Công mất. Quý Đằng đẩy cửa bước vào, tôi quay lại liền chạm mắt với anh ấy. Sắc mặt anh ấy không vui, trông như thể đang bực bội chuyện gì đó. Tôi bảo cô lên phòng tôi, sao lại chạy qua đây? Tôi trợn mắt muốn lật ngược cả lòng trắng ra ngoài. Làm ơn, dạy học mới là công việc của tôi mà. Lên phòng tôi trước, lát nữa dạy nó cũng được. Nói xong, anh ấy xông tới nắm tay tôi kéo ra ngoài phòng. Anh buông tay chị Hi ra. Quý Băng xông đến nắm lấy tay tôi, cố gắng không để Quý Đằng kéo đi. Tôi đứng giữa không biết nói gì luôn. Gì đây? Kéo qua kéo lại như muốn xé tôi ra làm đôi vậy. Em biết anh không thích chị Hi, nhưng mà Quý Băng nhìn Quý Đằng đầy vẻ tội nghiệp. Này này, nói vậy có lịch sự không? Tôi cũng biết Quý Đằng không ưa tôi, nhưng nói thẳng ra trước mặt thế này thì hơi mất mặt đó. Quý Đằng nhìn em trai, ánh mắt đầy giận dỗi. Em biết cái gì? Mau buông tay ra. Quý Băng lắc đầu, quyết không buông. Đừng chạm vào tay chị ấy. Anh nghe chưa? Ôi trời, hai anh em này định đánh nhau à? Quý Đằng, Quý Băng, hai đứa định làm loạn gì ở đây thế? Di đẩy cửa bước vào, kéo Quý Đằng qua một bên. Quý Băng thấy mẹ đến thì lập tức phát huy kỹ năng mè nheo tận dụng. Mẹ ơi, anh hai ngăn cản con học bài, còn định bắt nạt chị Hi nữa. Diễn suất này chắc phải được trao giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất mới xứng. Nhưng nghĩ lại, những gì Quý Băng nói cũng không khác mấy so với sự thật. Ánh mắt nửa tin nửa ngờ của dì chuyển sang tôi. Đừng nhìn cháu, cháu không đắc tội được bên nào cả. Có lẽ dì hiểu sự im lặng của tôi thành việc Quý Đằng đang ép tôi. Diêm túm lấy tai Quý Đằng, lôi anh ra ngoài phòng. Mẹ nói bao nhiêu lần rồi, đừng phá em học, đừng chọc hi giận, mau biến ra ngoài cho mẹ. Mẹ, mẹ nghe con giải thích không? Mẹ thả con ra đã. Trước khi đi, dì con quay lại cười với tôi. Không sao đâu, hai đứa cứ học tiếp nhé. Dì đi dạy dỗ nó đây. Cánh cửa đóng lại, không có quý đằng, không khí trong phòng nhẹ nhõm hẳn. Chị H mình tiếp tục nhé. Tôi gật đầu. Đúng là không nhìn nhầm người, quý băng thông minh thật sự đáng được công nhận. Từ trường và cảm ứng điện từ có lẽ là một trong những chủ đề khó nhất ở bậc trung học phổ thông. Nhưng với tôi, chỉ cần giải thích các kiến thức trọng điểm mà cậu ấy chưa hiểu, sau đó làm mẫu hai bài tập là đủ. Phần còn lại trong sách bài tập và sách tham khảo, cậu ấy có thể tự làm được. Quý Băng cứ làm xong một bước lại nhìn tôi, sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý của tôi thì vui vẻ không thôi. Xong rồi chị Hi, mấy thứ hôm nay học em đã hiểu hết rồi, không còn môn nào khác cần học nữa à? Cậu ấy lắc đầu rồi cất sách vào cặp. Đây coi như học trước rồi, cảm giác cũng khá ổn. Tôi nhìn đồng hồ đã hai tiếng trôi qua và trong thời gian đó Quý Đằng không hề đến quấy rầy chúng tôi lần nào. Có vẻ gì đúng là xử lý mọi chuyện rất hiệu quả. Thời gian còn lại tôi nên làm gì đây? Hôm nay là cuối tuần, sáng có tiết tự chọn, chiều tôi rảnh hoàn toàn. Không biết có phải bạn thân nghe thấy lời cầu cứu trong tâm trí tôi không mà nhắn tin tới ngay lúc này. Hi hi, qua đây đi, có trò hay lắm. Ngay sau đó là một định vị gửi kèm, là một quán karaoke, còn có cả số phòng. Trò hay gì vậy? Đợi 5 phút vẫn không thấy cô ấy trả lời. Theo tính cách của cô ấy, chắc lại bị anh nào đẹp trai làm cho sao xuyến rồi. Karaoke vào chiều chủ nhật, ai rảnh mà đi hát giờ này chứ? Bình thường mấy nơi như vậy tôi chẳng hứng thú. Nhưng mà dù sao Quý Băng cũng đã học xong, ở nhà chẳng có ai, tôi cũng đang rảnh. Đợi đi, tớ đến liền. Quý Băng lưu luyến vẫy tay chào tôi. Lúc rời khỏi tôi không thấy bóng dáng Quý Đằng đâu. Không lẽ bị gì lôi đi xử lý rồi? Nhưng mà cũng tốt, anh ấy chưa bao giờ cho tôi cái nhìn thiện cảm. Lỡ tôi đi sớm mà anh ấy biết, chắc sẽ xa thải tôi mất. Tôi lái xe đến quán karaoke, đến trước cửa phòng mà bạn thân gửi, liền đẩy cửa bước vào. Ngay khoảnh khắc cửa mở, tôi cảm thấy có gì đó không ổn. trong phòng không có nhạc, cũng không nghe thấy tiếng cười nói. Khi nhìn rõ tình huống bên trong, tôi lập tức xoay người định chạy ra ngoài. Trong phòng không ai khác ngoài Chu Thiến và ba, bốn người đàn ông xăm chổ. “Còn bạn thân tôi?” “Ừ, cô ấy đang co rúm bên mép sofa, tay ôm đầu, điện thoại bị ném lên bàn. Rõ ràng đây là một cái bẫy.” Tôi quay người im lặng không nói gì, chuẩn bị chạy trốn trước. Nhưng ngay ở cửa, một tên tóc vàng đeo khuyên tai đã đứng chặn sẵn. “Xong rồi, tôi cố tỏ ra bình tĩnh nhìn Chu Thiến, giữ cho khí thế không giảm.” “Cô định làm gì? Nếu cô dám động vào tôi, về nhà tôi đảm bảo cô và bố cô đều không yên đâu.” Chu Thiến vừa nghịch điện thoại vừa tiến về phía tôi, chỉ vào dấu tay in trên mặt mình. “Thấy không? Dấu bàn tay này đấy, từ nhỏ đến giờ bố tôi chưa bao giờ đánh tôi. Tất cả là tại con tiện nhân như cô và mẹ chết tiệt của cô.” Cô ta giơ điện thoại lên chĩa vào mặt tôi, trên mặt là nụ cười đầy thách thức. “Cô giàu có phải không? Đại tiểu thư cơ mà, định về mép bố mẹ làm tôi và bố tôi thê thảm à?” Cô ta đưa điện thoại cho một gã xăm chổ đứng cạnh. Hắn chỉ vào tên tóc vàng đứng ở cửa, “Mày giữ chặt tay cô ta lại.” Tên tóc vàng bước đến, nở nụ cười đầy dâm đãng, nắm chặt hai tay tôi, “Biến đi, tránh xa tôi ra, đồ khốn! Tôi cố hết sức vùng vẫy, nhưng sức lực của tôi và hắn chênh lệch quá lớn. Hắn dùng một tay giữ cả hai tay tôi, tay còn lại bắt đầu sờ soạng lung tung. Cô im mồm, lát nữa tôi sẽ cho cô biết tay.” Tên tóc vàng ngoan ngoãn hơn, giữ đầu tôi hướng thẳng về phía Chu Thiến. Đôi mắt tôi đỏ hoe trừng trừng nhìn cô ta. “Nhìn gì mà nhìn? Đồ đáng chết. Cô ta giơ tay, tôi cảm nhận được một cơn gió sượt qua, tai tôi ù lên, mặt bỏng rắt như bị thiêu cháy. Cái tát này mạnh đến mức dù đầu tôi bị tên tóc vàng giữ chặt vẫn bị đánh lệch sang một bên. Lúc đó tôi cảm giác cổ mình phát ra tiếng rắc, mũi tôi liền trào ra một dòng chất lỏng nóng ấm. Đỡ đầu cô ta thẳng lại cho tôi, tên tóc vàng làm theo rồi chát chát thêm ba cái tát nữa. Đầu óc tôi dần trở nên mơ hồ. Đừng đánh Hi Hi nữa, đồ khốn, có giỏi thì đánh tôi đi. Bạn thân tôi loạng choạng đứng dậy, định xông đến ngăn cản, nhưng bị một gã xăm chổ chặn lại. Chu Thiến cúi xuống nhìn tay mình, có vẻ máu mũi tôi dính vào đó. Cô ta cuối cùng cũng dừng lại. Chập bẩn chết đi được, suốt ngày giả vờ thánh thiện làm gì? Cô ta nhận khăn giấy từ một gã xăm chổ lau tay qua loa rồi lấy điện thoại từ tay gã kia. Cô ta vẫy tay, mấy gã đàn ông kia liền nở nụ cười ghê tởm. “Tiến lại gần tôi.” “Được rồi, tôi xả giận xong rồi. Giờ đến lượt các anh từ tận hưởng. Tên tóc vàng xoa tay, nở nụ cười đầy bệnh hoạn. Chậc chậc, nhìn đôi chân này mà xem, vừa dài vừa trắng. Buông ra, đừng có chạm vào tôi. Tay tôi bị giữ chặt, tôi dùng hết sức mình mới hất được tay gã xăm chổ ra. Ui, cá tính ghê đấy nhỉ. Tên tóc vàng giữ chặt tay tôi trong khi những gã còn lại dọn sạch bàn và khống chế cả tay lẫn chân tôi. Tôi liếc nhìn Chu Thiến thì thấy cô ta đang hứng khởi quay phim ở một góc phòng. Nếu cô dám hé răng nói ra chuyện này, tôi sẽ đăng video này lên nhóm trường ngay lập tức. Nhìn khuôn mặt đáng ghét của Chu Thiến, tôi nghiến răng ken két, “Chết tiệt, nếu tôi có cơ hội, nhất định sẽ giết cô.” Tôi dồn hết sức vùng vẫy, không để chúng chạm vào người mình, đổi lại là hai cú đấm vào mặt khiến tôi ngất lịm. Khi tỉnh lại, đầu tôi đau như búa bổ. Theo phản xạ, tôi giơ tay che ánh sáng chói mắt. Sau vài giây bối rối, tôi nhớ lại những chuyện xảy ra trước khi ngất, liền bật dậy ngồi thẳng lên. Tôi nhìn xuống quần áo của mình, vẫn còn nguyên vẹn. Lúc này tôi mới để ý đến xung quanh. “Tôi đang ở bệnh viện.” “Cô tỉnh rồi à?” Tôi quay đầu là Quý Đằng, sao anh ấy cũng ở đây? Giọng anh ấy hơi uể oải, chắc vừa bị tôi làm cho tỉnh giấc, nghe còn hơi có vẻ bực bội. Sao tôi lại ở bệnh viện? Hôm qua chuyện gì đã xảy ra? Tôi nói năng lộn xộn, nóng lòng muốn biết chuyện gì đã xảy ra sau khi tôi ngất. Hôm qua gì cô không sao hết, dù sao cũng là tôi cứu cô ra mà. Quý Đằng tự hào vỗ ngực bằng tay trái. Lúc này tôi mới nhận ra tay phải anh ấy đang được bó bột. Tay anh bị sao thế? đã nói rồi, là vì cứu cô đấy.” Tôi cầm gương lên, trên mặt vẫn còn vết bầm tím, có chỗ đã chuyển sang màu tía. Xong rồi, nhan sắc của tôi tiêu tan rồi. Quý Đằng, anh chắc chứ đám người đó thật sự không làm gì tôi sao? Quý Đằng nhìn tôi nghiêm túc rồi bất ngờ bật cười. Làm gì cô? Hay là cô muốn nghe chúng làm gì tôi trước? Anh ấy cố ý lắc cánh tay bó bột, “Yên tâm đi, cứu cô ra là cứu nguyên vẹn. Chỉ tiếc là giờ tôi khó mà ăn cơm được. Đột nhiên tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Tôi xảy ra chuyện vậy mẹ tôi đâu? Bà vẫn còn mải tán tỉnh ông bác sĩ sao? Quý Đằng, mẹ tôi đâu? Anh ấy nhìn tôi trả lời bằng một câu đầy ẩn ý. À gì có chút việc. Còn cô ả Chu Thiến kia đâu? Tôi nhất định phải xử cô ta. Tôi định bước xuống giường nhưng Quý Đằng đã ngăn lại. Không cần đâu, Chu Thiến đã bị tống vào trại tạm giam rồi. Dì đang đi xử lý chuyện này. Nghe kết quả đó, cơn giận trong lòng tôi mới dịu đi một chút. Nhà trường đã buộc cô ta thôi học, nhưng điều đó cũng không quan trọng lắm. Tinh thần cô ta bây giờ cũng không ổn định, cô ta bị sao? Quý Đằng liếc nhìn tôi, nhưng vẫn giữ im lặng không nói thêm. Vì chuyện của cô, gì đã hủy hợp đồng với bố Chu Thiến. Ban đầu chính ông ta là người tìm đến hợp tác, mà bản thân hợp đồng cũng là những điều khoản ép buộc. Cuối cùng vì chuyện này, dì nổi giận và chuỗi vốn của ông ta bị đứt. Tối qua, bố của Chu Thiến đã nhảy lầu tự tử, đó là lý do cô ta trở nên bất thường. Cô ta đáng đời, coi như giúp trường Đại học A loại bỏ được một mối hại. Nhưng kết cục của bố cô ta cũng thật thảm. Có lẽ ông ấy nên tự xem lại cách mình nuôi dạy con cái. Suốt từ đầu đến cuối, Quý Đằng không hề kể cụ thể tối qua anh ấy đã cứu tôi thế nào. Kể từ ngày đó, tôi bước vào thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức, tôi được cảnh sát mời đến lấy lời khai. Khi trở lại trường, đồ đạc của Chu Thiến đã bị dọn sạch sẽ. Xử lý được kẻ thù chung, tôi lại một lần nữa được chú ý. Tại sao lại nói lại? Vì lần đầu tiên là khi tôi mắng Quý Đằng và nổi lên như một hiện tượng. Mẹ tôi rất giỏi bảo vệ tôi. Bà giải thích với giáo viên rằng tôi nghỉ dưỡng là do bị Chu Thiến dẫn người đến hành hung. Nhưng những gã xăm chổ thì bà tuyệt nhiên không nhắc tới. Dù sao cuộc sống của một số nữ sinh cũng rất nhàm chán. Có hay không có chuyện trong miệng họ đều được mặc định như thật. Mối quan hệ giữa tôi và Quý Đằng dường như đã cải thiện đôi chút. Mỗi tối tôi vẫn thoải mái gọi anh ấy là bảo bối vì anh ấy không biết tôi là ai. Tôi vẫn ngồi Ferrari của anh ấy mỗi ngày sau giờ học để đến nhà dạy Quý Băng. Nhưng gần đây tôi lại nhận thêm một nhiệm vụ mới, đút cơm cho Quý Đằng. Đây là yêu cầu một chiều từ anh ấy. Nhưng để bày tỏ lòng biết ơn vì anh ấy đã cứu tôi, tôi cũng đồng ý. Nhận một mức lương nhưng làm hai công việc, tôi cũng thấy xứng đáng. Dù muốn về nhà sống nhưng mẹ tôi vẫn chưa cưa đổ được bác sĩ đó. Với tính cách của bà, tôi biết mình không thuyết phục được bà về nhà. Trước đây, Quý Đằng luôn nằng nặc kéo tôi lên phòng anh ấy. Bây giờ mỗi ngày tôi đều đến, anh ấy lại không nói rõ muốn gì. Sau khi đốt cơm cho anh ấy, tôi đi qua phòng của Quý Băng để dạy vật lý. Chị Hi, chị thích anh trai em phải không? Không thích. Tôi thừa nhận mình hơi chột dạ khi nói câu này. Nếu không thích, sao chị lại đút cơm cho anh ấy? Chị chỉ muốn trả ơn anh ấy đã cứu chị thôi. Là lần chị đi karaoke đó hả? Ừm. Sao em biết? Chị cũng phải cảm ơn em nữa đấy. Là em nói cho anh trai em biết chị ở đâu, nếu không anh ấy làm sao tìm được chị. Quý Băng trưng ra vẻ mặt mong được khen ngợi. Cái tính hay khoe công này thật giống hệt anh trai cậu ấy. Hôm đó anh trai em hỏi chị ở đâu, em nói chị đi karaoke với người khác. Anh ấy liền nổi giận đùng đùng chạy ra ngoài. “Tại sao không biết?” Anh ấy lẩm bẩm gì đó, kiểu như không biết chị lại đi chơi với gã nào nữa rồi chạy đi tìm chị. “Ôi trời, hành động này của Quý Đằng là gì đây?” Tôi mỉm cười nhìn Quý Băng. “Thế à? Vậy chị thật sự phải cảm ơn em rồi. Em muốn ăn gì không hoặc muốn đi đâu? Chị mời.” Quý Băng chống cằm suy nghĩ khoảng hai phút. “Chị Hi hay mình đi công viên giải trí đi.” Tôi gật đầu. Được thôi, nhưng em phải báo với mẹ và anh trai em trước đã, nếu không chị sẽ bị coi là gia sư vô trách nhiệm đấy.” Quý Băng hớn hở chạy ra ngoài, chị Hi thật tuyệt. Khoảng hai phút sau, cậu ấy quay lại, vẻ mặt có chút kỳ lạ và thất vọng. “Sao thế?” “Không được đi à?” “Không sao, chị chơi game với em cũng được.” Quý Băng nhìn tôi với ánh mắt đáng thương, lắc đầu. “Không phải, mẹ em đồng ý rồi, nhưng mà anh trai em, anh trai em làm sao? Mẹ em đồng ý rồi, anh ấy còn ý kiến gì nữa? Không sợ mẹ em lại véo tai à? Tôi nhìn Quý Băng nhẹ nhàng an ủi. Không sao, ý kiến của anh trai em không quan trọng, gì đồng ý là được. Không phải anh em cũng đồng ý rồi, nhưng anh ấy nói muốn đi theo. Gì cơ? Quý Đằng cũng đi. Với cái mặt nghiêm nghị của anh ấy liệu có cười nổi không? Anh ấy đi chẳng phải sẽ phá hỏng bầu không khí sao? Quý Băng bất lực thở dài. Kỳ lạ thật, trước giờ anh em không bao giờ hứng thú với mấy chỗ như công viên giải trí. Trong đầu tôi bắt đầu tưởng tượng cảnh Quý Đằng với vẻ mặt nghiêm túc ngồi trên ngựa gỗ xoay tròn. Anh trai em đâu? Anh ấy đang ở đâu? Anh ấy nói đi thay đồ, bảo bọn mình đợi một chút. Tay bị bó bột mà còn làm màu à? Cũng may là không bảo tôi đi giúp anh ấy thay đồ. Được rồi, vậy chị gọi xe trước. Chiếc Ferrari của Quý Đằng chắc chắn không chở đủ ba người. Đợi dưới nhà khoảng 5 phút, Quý Đằng mới từ từ bước ra. Vừa ra khỏi cửa, anh ấy xýt làm tôi lóa mắt, dày ra bóng loáng, vest chỉnh tề, thậm chí còn thất cà vạt. Không biết còn tưởng anh ấy chuẩn bị tham gia sự kiện từ thiện ở Ba. Dĩ nhiên với cách ăn mặc này tôi không dám ý kiến gì. Nhưng Quý Băng người không sợ anh trai mình thì không nghĩ vậy. Anh à, bọn mình đi chơi mà. Anh mặc thế này làm gì chứ? Muốn đi thì đi, không muốn đi thì vào phòng học tiếp cho tôi. Tôi biết ngay nói chuyện với anh ấy chẳng mang lại điều gì tốt. May mà người góp ý không phải tôi. Hừ, vốn dĩ em với chị Hi đã không định dẫn anh đi theo rồi. Ánh mắt Quý Đằng lập tức chuyển sang tôi, như muốn hỏi có đúng vậy không. Hai người cãi nhau sao cứ lôi tôi vào? Không không, chị rất chào đón mà. Thấy bầu không khí dịu xuống, tôi vội nói để hòa giải. Được rồi, xe đến rồi, bọn mình đi thôi. Bác Tài đến Hải Thị Vạn Tượng Thành nhé. Bác Tài liếc nhìn qua gương chiếu hậu, trêu chọc, ồ, ba người cùng đi một chỗ à? Sao hai người trông như đi piknick, còn một người thì như đi dự tiệc cưới thế? Câu nói này khiến tôi và Quý Băng cười phá lên. Khuôn mặt nghiêm nghị của Quý Đằng quay sang nhìn tôi. Buồn cười lắm à? Trời ơi, ngay cả thở cũng sai sao? Lúc nào anh ấy cũng nhắm vào tôi vậy? Anh à, anh đừng lúc nào cũng bắt nạt chị Hi. Một người như chị ấy mà anh cũng vậy, bảo sao anh không có bạn gái. Quý Đằng không nói gì nhưng mặt càng lúc càng tối. Chị Hi học giỏi, chơi game hay, dịu dàng, xinh đẹp, còn dẫn em đi chơi nữa. Quý Băng liệt kê ưu điểm của tôi rồi đột nhiên thốt lên, nếu ai cưới được chị Hi, chắc nằm mơ cũng cười. Đột nhiên cậu ấy quay sang nhìn tôi với vẻ mặt phấn khích. Em năm nay 16 tuổi, thêm s năm nữa là em cưới được rồi. Nếu cưới chị Hi, ngày nào em cũng được ở bên chị ấy. Chưa nói hết câu, đầu Quý Băng đã bị đập một cái đau điếng. Em dám. Quý Đằng lạnh lùng nhìn Quý Băng. Quý Băng ôm đầu, giận dỗi nhìn anh trai mình. Anh sao anh đánh mạnh thế? Không biết nặng nhẹ gì cả, Quý Đằng lại giơ tay lên định đập thêm phát nữa. Cậu còn giả bộ, cậu vừa nói cái gì đấy? Không biết lớn nhỏ à? Thấy vậy, tôi vội vàng che đầu Quý Băng để bảo vệ. Đừng đánh nữa, thằng bé thông minh thế. đánh thêm thành ngốc bây giờ. Ánh mắt muốn giết người của Quý Đằng lập tức quay sang tôi. Cô còn bên nó muốn kết hôn với nó à? Tự rước họa vào thân. Đáng lẽ tôi không nên nói gì. Có tôi cản Quý Băng lại càng thêm đắc ý. Chị Hi đã đồng ý rồi, anh nói không chẳng có tác dụng. Nếu em cưới được chị Hi về mẹ chắc chắn sẽ vui. Nói xong Quý Băng quay sang nhìn tôi. Chị đồng ý chứ chị Hi? Đồng ý. Đồng ý. Chờ đến khi em đủ tuổi kết hôn rồi nói tiếp. Đột nhiên tay Quý Đằng đưa về phía tôi. Tôi tưởng anh ấy định đánh, sợ đến mức vội nhắm tịt mắt lại. Không ngờ tay anh ấy chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi, sau này đừng tùy tiện nói những lời như thế với con trai. Khi nói câu này, biểu cảm trên mặt Quý Đằng rất kỳ lạ, dường như có cảm xúc gì đó khác thường đang trào dâng. Thêm cả bàn tay đang đặt trên đầu tôi, mặt tôi bất giác đỏ lên. Dù sao anh ấy cũng là hot boy của trường, ai mà không rung động được chứ. Nhưng tất nhiên gương mặt điển trai của anh ấy không thể che giấu cái miệng độc địa kia. Tôi chu môi, không hiểu sao lại lấy đâu ra dũng khí mà cãi lại. Trẻ con mà, sao phải tính toán mấy chuyện đó? Biểu cảm dễ mến trên mặt anh ấy lập tức biến mất. Gió nào thổi mà có thể làm anh đổi sắc mặt nhanh vậy? Vẻ mặt Quý Đằng trở nên khó chịu. Anh ấy nhìn tôi nói từng chữ một, 16 tuổi rồi, không còn nhỏ nữa. Nếu tính như cô nói thì tôi cũng là trẻ con, tôi mới 22. Vậy hay là mình đi đăng ký kết hôn luôn đi hả? Tôi ngơ ngác, cảm giác như ông lão trên tàu điện ngầm. Anh ấy đang nói cái gì vậy? Muốn đi đăng ký kết hôn với tôi sao?” Quý Đằng tránh ánh mắt nghi ngờ của tôi, vẻ mặt ngượng ngùng nhìn ra ngoài cửa sổ. “Không có gì, giờ thì chưa nói trước được. Chưa đến 10 phút, anh ấy đã đổi sắc mặt ba lần. Đúng là phong cách lạ lùng của Quý Đằng. Trên đường đi, hai chúng tôi nói chuyện nhiều hơn bao giờ hết. Đến nơi rồi, xuống xe, sự háo hức của Quý Băng lập tức chuyển thành tiếng than vãn. Hả? Sao đông người thế này? Hôm nay là cuối tuần, nhưng dòng người dài như vậy vẫn nằm ngoài dự đoán. Không sao, hôm nay là cuối tuần nhưng không vấn đề gì, chỉ có cái này. Tôi rút từ trong túi ra một chiếc thẻ. Đúng vậy, thẻ VIP của Trung tâm thương mại Vạn Tượng. Lối vào dành cho hội viên rất vắng người. Thẻ này là mẹ tôi làm cho, chắc vì không muốn tôi ở nhà. Có lẽ do bà thường xuyên hẹn hò ở nhà. Quao, chị Hi, chị có thẻ hội viên. Anh chị Hi có. Ơ, anh đâu rồi? Lúc này tôi mới nhận ra từ lúc xuống xe không thấy bóng dáng quý đàng đâu. Đúng là không nói tiếng nào, cảm giác tồn tại thấp đến đáng ngạc nhiên. Nhưng anh ấy to thế kia, chẳng lẽ lại đi lạc này? Anh đâu rồi? Nhìn theo hướng tay Quý Băng chỉ, quả nhiên Quý Đằng mặc vest là nổi bật nhất. Tôi để ý thấy anh ấy đang cầm một cây kẹo bông gòn và một que kem, còn điệu hơn cả con gái. Đúng là trai đẹp thì thường sống nội tâm mà. Quý Đằng bước đến trước mặt tôi, đưa kẹo bông gòn và kem cho tôi. “Này cho cậu ăn không cho tôi á?” Tôi ngơ ngác nhận lấy. “Hôm nay anh ấy sao thế nhỉ?” Hành động kỳ lạ thật. Lúc này Quý Băng bắt đầu la hét vì không có gì để ăn. Anh cho em tiền, em tự đi mua.” Quý Đằng chẳng thèm để ý đến cậu ấy. Quý Băng thò tay vào túi áo của Quý Đằng, lôi ra một tờ giấy nhỏ. Cậu ấy tò mò nhặt tờ giấy lên xem, không ngờ phản ứng của Quý Đằng lại lớn đến vậy. “Quý Băng, mau trả lại cho anh.” Quý Băng làm bộ ra điều kiện với anh trai. “Em muốn ăn kẹo bông, em còn muốn ăn kem nữa được không?” Quý Đằng giữ khuôn mặt lạnh lùng, không biết trong tờ giấy đó viết gì mà nghiêm trọng đến vậy. “Đưa đây anh sẽ đi mua cho.” Quý Băng không do dự mà trả lại tờ giấy cho anh trai. Nhân lúc Quý Đằng đi mua đồ, Quý Băng bí mật ghé sát vào tai tôi thì thầm, “Chị Hi, chị đoán xem trên tờ giấy đó của anh em viết gì. Trời, tôi đâu có nhìn thấy, bảo tôi đoán thế nào?” Tôi lắc đầu thành thật trả lời, “Không biết, nhưng chị rất muốn biết.” “Em nói cho chị được không?” Quý Băng gật đầu, lại ghé sát vào tai tôi. Trên tờ giấy của anh em viết cách lấy lòng con gái khi đi công viên giải trí, phía sau kẹo bông và kem còn có dấu tích đã hoàn thành. Lấy lòng con gái, tôi nhìn lại Quý Băng một lượt. Xác nhận cậu ấy không phải con gái, tôi bắt đầu nghĩ đến bản thân. Chẳng lẽ những hành động kỳ lạ hôm nay của Quý Đằng đều là vì tôi? Tôi lắc đầu thật mạnh, tự nhủ, Dương Yên Hi, suy nghĩ này nguy hiểm lắm đấy. Quý Băng nhìn tôi, trong ánh mắt có chút tiếc nuối. Chị Hi, có vẻ như chị sắp làm chị dâu của em rồi. Chị dâu cái đầu em ấy. Quý Băng tự cảm thán, ở bên anh trai em thật sự rất mệt, nhưng không sao, nếu vậy thì ngày nào em cũng được gặp chị Hi. Tôi làm vẻ mặt như nuốt phải ruồi và vội vàng nhắn tin cho Quý Đằng. Bảo bối, anh có thích người con gái nào khác không? Không đâu, anh chỉ yêu em thôi. Kết luận chính xác, đúng chuẩn tra năm. Quý Đằng sẽ thích tôi ư? Đến giờ tôi vẫn không dám tin. Đừng mơ, chị chắc chắn sẽ không thích anh trai em đâu. Em biết mà. Tính anh ấy không được tốt. Đột nhiên tôi lại tò mò về tờ giấy đó. Em biết trên tờ giấy của anh trai còn viết gì không? Quý Băng lắc đầu. Không, em chưa kịp xem tiếp. Lúc này Quý Đằng đã quay lại với đồ trên tay. Cả hai chúng tôi lập tức ngừng cuộc trò chuyện. Chơi gì trước đây? Tàu lượn siêu tốc hay máy nhảy tháp. Hai trò này khá mạo hiểm. Quý Băng nghe xong cũng phấn khích, nhưng Quý Đằng thì không nghĩ vậy. Anh ấy lấy tờ giấy ra xem qua một chút. Đi nhà ma. Trời, sao lại là nhà ma? Đi làm gì chứ? Không muốn để hai anh em họ lại cãi nhau, tôi vội làm hòa. Cũng được, nhà ma cũng thú vị mà. Thời gian trải nghiệm nhà ma hơi lâu, phải chờ người trước ra thì người sau mới được vào. Vì vậy, hàng đợi ở đây dài hơn bất kỳ tròn nào khác. Lúc này lợi thế của thẻ VIP liền phát huy tác dụng. Đi qua lối dành cho hội viên trước ánh mắt ghen tỵ của đám đông, chúng tôi thu hoạch được không ít ánh nhìn ngưỡng mộ, đố kỵ và tức tối. Trước khi vào, Quý Đằng nhẹ nhàng nói vào tai tôi, “Nếu sợ thì nắm lấy tay tôi.” Mấy phút đầu tôi còn làm bộ không sợ, nhưng đến khi một NPC suýt làm tôi ngã quỵ, tôi mới vội vàng nắm chặt tay Quý Đằng. “Tôi không chủ động đâu nhé, chính anh bảo tôi nắm tay anh trước mà.” Mặt tôi hơi nóng lên, từ đầu đến cuối không dám quay lại nhìn anh. Tôi chỉ cảm thấy nhà ma này thật rộng, cứ ba bước lại có một con ma nhỏ, năm bước lại xuất hiện một con ma lớn. Mỗi lần có ma xuất hiện, tôi đều rụt lùi về phía sau. Đến khi ra ngoài, tôi suýt nữa đã trèo lên đầu Quý Đằng. Quý Đằng nhấc tôi xuống, sửa lại bộ vest bị tôi làm nhăn, không nói gì. Tôi nhận ra thái độ của Quý Đằng đối với tôi thật sự thay đổi rất nhiều. Không lẽ lời của Quý Băng là thật? Tất cả tại anh cứ nhất định đòi vào nhà ma làm tôi mất mặt thế này. Sau đó tôi cùng Quý Băng ồn ào đòi chơi tàu lượn siêu tốc và máy nhảy tháp. Lúc tôi la hét vì sợ hãi, nhìn thấy khuôn mặt của Quý Đằng, bỗng cảm thấy máy nhảy tháp chẳng còn chút kích thích nào. Tôi thậm chí có ý định nhảy khỏi máy ngay lúc đó. Quả đúng như lời Quý Băng, Quý Đằng rất biết cách phá hỏng bầu không khí. Cho đến khi mặt trời gần lặn, chúng tôi tiến đến điểm dừng chân cuối cùng, vòng đu quay. Khi khoang phía trước có hai người vào, Quý Đằng bất ngờ nắm lấy tay tôi và kéo vào một khoang. Sau đó anh quay lại nói với Quý Băng, “Em ngồi khoang tiếp theo đi.” Khoang đối diện dường như là một đôi tình nhân đang yêu say đắm. Tôi và Quý Đằng thực sự không có chuyện gì để nói, chỉ biết lặng lẽ nghe người ta trao nhau lời đường mật. “Em yêu, nghe nói nếu hôn nhau ở điểm cao nhất của vòng đu quay, hai người sẽ mãi mãi bên nhau. Em có muốn cùng anh không?” Đó là giọng của chàng trai. Cô gái thì đỏ mặt, tựa đầu vào vai anh ta, thẹ thùng gật đầu. Cùng với vòng đu quay dần lên cao, mọi cảnh vật dưới chân cũng hiện lên rõ ràng. Dãy núi xa xa, mặt hồ gần đó dường như thiên nhiên đang làm chứng cho tình yêu này. Tôi không biết vòng đu quay đã đến đỉnh chưa, nhưng cặp đôi đối diện thì đã hòa vào nhau, quên cả trời đất. Cảm thấy hơi ngượng, tôi vội quay đầu ra cửa sổ ngắm cảnh. Bất ngờ, Quý Đằng ghé sát tai tôi nói khẽ, “Đến điểm cao nhất rồi hả? Tôi còn chưa hiểu chuyện gì thì cảm giác tay mình bị Quý Đằng nắm chặt.” “Anh tôi chỉ thốt ra được một chữ, nhưng những lời sau đó bị khuôn mặt gần sát của anh chặn lại. Anh nhìn tôi, tai dần đỏ lên, lời nói có phần ngập ngừng. Chúng ta có nên mãi mãi bên nhau không?” Tôi cúi đầu thử rút tay ra nhưng bị anh nắm chặt không thể thoát. Khi ánh mắt tôi lần nữa đối diện với anh, mặc dù không nhìn thấy biểu cảm của mình nhưng tôi cảm nhận rõ mặt mình đang đỏ bừng. Ừm, được. Gần như cùng lúc đó, khuôn mặt anh tiến gần hơn cho đến khi cảm giác ấm áp chạm vào môi tôi, nụ hôn của anh mang theo sự mạnh mẽ không thể cản lại. Tôi thậm chí có cảm giác mình như một miếng cá bị anh cắn xé. Đừng đau, tôi dùng tay đẩy anh, khó khăn lắm mới thốt ra được hai chữ. Tôi thậm chí không nhớ hôm đó làm cách nào mình xuống được vòng đu quay, chỉ nhớ khi Quý Băng bước xuống, cậu ấy ngạc nhiên nhìn mặt tôi. “Chị Hi, chị ăn gì cay thế? Sao môi sưng lên vậy? Chị ấy vừa ăn cái gì ngon lắm nên môi mới sưng.” Tôi ấm ức vỗ nhẹ lên Quý Đằng đang đứng cười hả hê bên cạnh. Sau ngày hôm đó tôi không đến nhà Quý Đằng dạy kèm nữa. Mẹ tôi xuất viện còn đưa về vị bác sĩ mà bà đã để mắt tới. Nhưng dù sao đi nữa, ít nhất nhà cũng không chỉ còn mình tôi nữa. Giờ nghĩ lại tôi vẫn không hiểu tại sao hôm đó lại mơ hồ đồng ý như vậy. Giờ tôi không biết phải đối mặt với anh ấy thế nào. Đi học thì tôi cố tránh gặp mặt. Dù vậy tôi vẫn cảm nhận được có một ánh mắt cứ dõi theo mình trong giờ học. Chết tiệt. Tôi với Quý Đằng rốt cuộc là quan hệ gì đây? Hi hi, đi với tớ xem bóng rổ đi, chàng trai siêu đẹp trai kia ra sân rồi. Tôi bị cô bạn thân kéo đi đến sân bóng rổ, gần như không kịp phản kháng. “Cậu xem chàng trai kia có phải còn đẹp trai hơn Quý Đằng không?” Tôi nhìn qua đáp lại không chắc lắm. Cô ấy thì đang mê mẩn, còn tôi ngồi xổm trước sân nghịch điện thoại. Cẩn thận tránh ra nhanh. Từ sân bóng có tiếng hét lớn. Tôi ngẩng đầu lên thì thấy một thân hình to lớn lao về phía tôi. Rồi tôi ngất xỉu. Đúng vậy, tôi bị một người ngã đè lên mà ngất, thậm chí còn không kịp nhìn xem là ai đã đè tôi. Khi tôi tỉnh lại, Minh đã ở trong bệnh viện. Ôi trời, cả năm nay không vào viện lần nào mà giờ chỉ trong mấy ngày tôi vào viện liên tục. Bác sĩ liếc nhìn tôi, “Tỉnh rồi à? Tôi còn chưa kịp phản ứng, ông đã quay ra ngoài cửa gọi. Đừng đứng ngoài nữa, cô ấy tỉnh rồi. Bác sĩ thay thuốc xong còn tiện tay đóng cửa lại. Quý Đằng bước vào, trên mặt anh mang vẻ lo lắng hiếm thấy. “Em thấy sao rồi?” Tôi lắc đầu, suýt nữa thì rơi nước mắt. “Không ổn, đau hết cả người, đầu đau, chân cũng đau.” Vừa nói xong tôi đã hối hận. “Trời ạ, sao nghe như đang làm nũng thế này?” Quý Đằng đưa tay xoa đầu tôi, vẻ mặt có chút cưng chiều. Không sao, anh đã gọi cho dì rồi, dì sẽ sớm đến thôi. Cảm cảm ơn. Anh nhếch môi cười nhưng lại nở nụ cười đầy tinh quái. Không cần cảm ơn đâu vợ ơi, đừng có gọi bậy. Ai là vợ anh chứ? Giọng tôi càng nói càng nhỏ. Trên mạng anh gọi em như vậy, em cũng đâu có phản đối mà. Tôi vội kéo chăn trùm kín đầu. Xong rồi, ngượng chết đi được. Anh bị bệnh à? Biết tôi là ai mà không nói. Một lực mạnh bất ngờ kéo chân khỏi mặt tôi. Ánh mắt anh nhìn tôi như thợ săn nhìn con mồi khiến tôi bất giác lùi sát mép giường. Anh đã nói rồi mà, anh sẽ tìm được em. Em từng nói, nếu anh tìm được em thì anh có thể hôn và ôm em. Khuôn mặt Quý Đằng lộ vẻ tuổi thân như thể đang trách tôi không giữ lời hứa. Hôn rồi, ở vòng đu quay, ký ức ngày hôn đó ùa về, mặt tôi lại đỏ bừng lên. Lần đó không tính, lần đó anh chưa chính thức tìm được em. Tôi nhìn anh bằng ánh mắt đầy cảnh giác, như đang nhìn một tên lưu manh. Tôi đưa tay bịt chặt miệng, ra hiệu anh đừng mơ tưởng. Lần này là anh đưa em vào bệnh viện, em không nên cảm ơn anh sao? Tôi vẫn bịt miệng lắc đầu quầy quậy. Tôi vừa tỉnh người vẫn yếu, để lần sau tỉnh nhé. Nhìn nụ cười gian xảo của anh, tôi cảm thấy có gì đó không lành. Không sao, để anh Quý Đằng kéo tôi từ mép giường lại gần, sau đó bắt đầu bẻ tay tôi ra. Tôi cố vươn tay để đẩy mặt anh ấy ra xa, nhưng toàn thân không còn chút sức lực, tôi hoàn toàn không chống cự nổi. Tôi nhắm mắt lại, Phó Mặc cho số phận, nhìn đôi môi sưng tấy như xúc xích của mình, suýt nữa tôi bật khóc. Quý Đằng thì lại hài lòng lau miệng, vẻ mặt như vẫn còn thèm thuồng. Vợ à, hôn xong rồi, đợi em khỏe lại, chúng ta ôm sau nhé. Tôi chỉ biết bất lực nhìn Quý Đằng, không còn sức để phản bác. Anh ấy đứng cao nhìn xuống tôi, ánh mắt đầy sự chiếm hữu. Vợ này, sau khi em tốt nghiệp, chúng ta kết hôn nhé. Bác sĩ nói hôm nay em có thể xuất viện, chiều nay đến nhà anh đi. Tôi cầm bó hoa cưới trên tay, lắng nghe MC hỏi Quý Đằng lời thề hôn nhân. Ngày hôm đó, tôi được nghe những lời ngọt ngào nhất thế gian. Dương Yên Hi, nếu cuộc đời anh là một bài thơ, em chắc chắn sẽ xuất hiện ở trang đầu tiên và những ngày sau này sẽ là nội dung của bài thơ đó. Khi người ta đọc thơ, họ mang theo câu chuyện ở trang đầu tiên để thấm nhuần từng câu chữ trong bài thơ. Anh sẽ mang theo niềm tin yêu em ở trang đầu tiên để sống trọn vẹn quãng đời còn lại Hoàn Truyện. Nếu bạn thích video này, hãy like, comment và đăng ký kênh để mình có thêm động lực ra nhiều video mới nhé. Hẹn gặp lại các bạn vào video tiếp theo.

Để lại một bình luận


Không có bình luận.