Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát – Chương 81

Đăng lúc 10:43 14/04/2026
2 · 0

← Trước Sau →

Theo dõi Truyện 1 trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

 

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

← Trước Sau →

Bình luận

Bắn tim nào!

Để lại một bình luận


Không có bình luận.