Đăng lúc 10:42 14/04/2026 ·
0 · 0
Theo dõi Truyện 1 trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.
Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!
Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”
“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”
“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”
Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”
“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.
Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:
“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”
Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”
Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.
Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”
“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”
“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”
Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”
“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.
Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:
“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”
Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”
Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.
Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.
Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”
“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”
“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”
Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”
“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.
Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:
“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”
Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”
Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.
Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.
Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”
“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”
“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”
Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”
“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.
Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:
“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”
Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”
Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.
Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.
Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”
“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”
“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”
Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”
“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.
Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:
“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”
Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”
Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.
Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.
Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”
“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”
“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”
Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”
“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.
Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:
“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”
Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”
Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.
Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.
Bình Luận Mới
Không có bình luận.
(10)
Hãy chứ sao má :) Nhưng không hay lắm :v Thật mà hshsbdndnsns hshsbdndnsns jdndndnvui...
—— trong